Việt Nam Trên Đường Chúng Ta Đi

“Việt nam trên đường họ đi/ Nghe gió thổi đồng xanh quê ta đó/ Nghe sóng biển ầm vang xa tận tới chân trời/ Nghe nóng lòng số đông khi vẫn dồn bước/ nhưng mà vui sao ta chẳng nói buộc phải lời”. Các lần nghe bài xích hát “Đường họ đi” của nhạc sĩ Huy Du, lòng tôi lại xao xuyến lạ thường. Đó cũng là cảm giác chung của mặt hàng triệu bé Lạc con cháu Hồng mang trong trái tim mình tình yêu khu đất nước.

Bạn đang xem: Việt nam trên đường chúng ta đi

*

Đất nước việt nam ở đâu cũng “non xanh nước biếc như tranh họa đồ”. Ảnh minh họa trường đoản cú Internet

Tôi yêu non sông tôi, bởi quốc gia Việt Nam ở chỗ nào cũng “non xanh nước biếc như tranh họa đồ”. Bao danh lam chiến thắng cảnh đã quyến rũ hàng triệu bước chân du khách hàng năm châu. Từ bỏ vịnh Hạ Long đến hòn đảo Phú Quốc, từ vậy đô Huế trầm tích mang lại TP Đà Lạt sương mây huyền ảo, cứ nhắc tới lòng thêm rạo rực, ước mình hóa cánh chim bay khắp số đông miền đất nước.

*

Tôi yêu tổ quốc tôi, do nước vn đi lên từ nền tân tiến lúa nước thuở hồng hoang.

Tôi yêu tổ quốc tôi, bởi vì nước vn đi lên từ nền sang trọng lúa nước thuở hồng hoang. Bởi vì nước nước ta đều phổ biến một loại máu Lạc Hồng. Từng năm đi đâu, có tác dụng đâu vẫn luôn nhớ tìm về nguồn cội, hướng đến ngày Giỗ Tổ Vua Hùng - bạn đã có công dựng nước.

Tôi yêu non sông tôi, bởi việt nam có một nền văn hóa ngàn đời. Tình thương từ nét họa tiết thiết kế trên trống đồng Ngọc cộng đồng - nền văn hóa truyền thống ấy đã xuyên suốt thời gian, vượt qua ko gian. Văn hóa vn chảy trong lời ru nhỏ của mẹ từ thuở ở nôi. Văn hóa việt nam chảy trong ca dao, cổ tích vì chưng Nhân dân sáng tạo nên.

*

Tôi yêu đất nước tôi, do tôi yêu nhân dân tôi. Nhân dân bắt buộc cù, thông minh, sáng tạo. Bọn họ là chủ thể cho số đông đề tài của thơ, ca, nhạc, họa… Nhân dân không chỉ có tạo xác định giá trị lịch sử vẻ vang hùng tráng, mà lại còn tạo nên những giá trị văn hóa truyền thống xuyên suốt các thời đại.

Xem thêm: 10 Lý Do Để Yêu Một Cô Gái Mạnh Mẽ, Yêu Như Thế Nào? 10 Lý Do Để Yêu Một Cô Nàng Mạnh Mẽ

Dẫu rằng Việt Nam hôm nay đang hội nhập với rất nhiều nền văn hóa, văn minh tân tiến của thế giới, hòa nhập với cuộc giải pháp mạng biến đổi số, nhưng rất nhiều làn dân ca quan lại họ, các điệu hát xoan, hát then, hát dân ca ví, giặm, điệu hò Huế, vọng cổ phái nam Bộ... Vẫn thắm mãi bên trên môi người. Và tôi đọc rằng, những người con khi xa Tổ quốc, nghe rất nhiều làn điệu này đều sẽ không còn khỏi bồi hồi, xao xuyến.

*

Những người con khi xa Tổ quốc, nghe đầy đủ làn điệu dân ca cổ truyền đều sẽ không còn khỏi bồi hồi, xao xuyến. Ảnh PV

Tôi yêu non sông tôi, bởi giang sơn tôi có “Nhân dân anh hùng, dân tộc anh hùng, Đảng anh hùng”. Bằng ánh nắng của chủ nghĩa Mác - Lê-nin, bốn tưởng hồ nước Chí Minh, “Đảng đã mang lại tôi sáng đôi mắt sáng lòng/ Đảng của tôi ơi cảm ơn bạn dạy dỗ/ Từ đó lòng tôi niềm phần khởi vui, đau khổ/ với tình yêu, căm giận hóa lời ca/ Đảng cho tôi màu sắc nước non nhà” (Thơ L.aragon, Tố Hữu dịch).

Tôi hiểu Đảng không phải thiên thần, Đảng chưa hẳn thánh nhân cơ mà Đảng là bé đẻ của Nhân dân, được chưng Hồ sáng lập, tập luyện và với Nhân dân tạo nên sự sức to gan thánh thần. Đất nước vĩnh cửu và phạt triển, khi Đảng bản thân có hai con mắt sáng ngời, nhìn xa trông rộng, gồm bộ óc thông minh hay đỉnh, có bản lĩnh vững vàng, bao gồm lập trường bền chí để chèo lái phi thuyền cách mạng thừa qua rất nhiều bão tố, cuồng phong.

Mùa thu này, non sông tôi tròn 77 năm tuổi. Vào trái tim người việt những ngày nay đang ngân lên lời bác bỏ Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập. Tất cả như sẽ tái hiện nay lại trung tâm vui chơi quảng trường Ba Đình rười rượi nắng và nóng thu xanh, trời mây lồng lộng. Mùa thu “Cờ đỏ bay quanh tóc bội nghĩa Bác Hồ”. Mùa thu hàng nghìn bạn vẫy tay reo lên, lần đầu tiên nhìn thấy vị phụ vương già cùng vỡ òa hạnh phúc.

*

Đã 77 mùa thu, dẫu vậy tiếng của người vẫn vọng mãi với non sông.

Đã 77 mùa thu, nhưng lại tiếng của người vẫn vọng mãi cùng với non sông: “Nước việt nam có quyền hưởng thoải mái và độc lập, và thực sự đã thành một nước trường đoản cú do, độc lập. Toàn bộ dân tộc việt nam quyết đem tất cả tinh thần với lực lượng, tính mạng của con người và của nả để làm tiếp quyền tự do, độc lập ấy”. Vâng theo lời Người, cả dân tộc đều đứng lên, cùng với hào khí cha ông “Sông núi nước nam vua nam giới ở/ sờ sờ định phận nghỉ ngơi sách trời/ Cớ sao bằng hữu giặc lịch sự xâm phạm/ bọn chúng bay sẽ bị đánh tơi bời!” (bản dịch bài bác thơ “Nam quốc đánh hà” - Lý thường xuyên Kiệt của trần Trọng Kim)

Giành với giữ từ do, chủ quyền cho Tổ quốc, suốt tư ngàn năm binh lửa, họ phải hy sinh nhiều xương máu, vì chưng một lẽ sơn hà còn thì mái ấm gia đình còn. Chúng ta đã đi trong cả dặm dài lịch sử. Chúng ta đã đi qua 2 cuộc kháng mặt trận kỳ kháng Pháp và chống mỹ để thống nhất khu đất nước, tổ quốc thu về một mối. Đảng với Nhân dân đời đời kiếp kiếp ghi lưu giữ công ơn của các chiến sỹ đã ngã xuống ở chiến trường và những người dân lính quay trở lại sau trận đánh mang bên trên mình số đông vết thương. Đảng và Nhân dân đời đời kiếp kiếp ghi nhớ công ơn của không ít người chị em “Ba lần tiễn con đi/ nhì lần khóc thầm yên lẽ”.

*

Một góc thị trấn NTM Cẩm Xuyên. Ảnh bốn liệu

Việt nam giới trên đường chúng ta đi từ bây giờ vẫn hiên ngang, hừng hực như anh hóa giải quân năm nào. Trường đoản cú “đất bom đào đang lên màu sắc cỏ mới”, bọn họ lại đi “qua xóm, qua làng” để một lần nữa ta thấy “Nước non mình đâu cũng đẹp mắt như tranh/ khuôn mặt người, người nào cũng sáng long lanh/ Những đôi mắt trong lành vui ấm lạ” (bài thơ trên tuyến đường thiên lý của Tố Hữu), trong bầu không khí rạo rực mỗi vùng quê chung lòng, tầm thường sức gây ra nông làng mới. Việt nam lại cách tiếp trên con phố sáng tuyệt vời. Hàng triệu người lại nỗ lực tay nhau, cất cao tiếng hát “Việt Nam! Ôi giang sơn vinh quang”.