“GÁI ĂN SƯƠNG” NƠI NGHĨA ĐỊA VÀ NHỮNG TÂM SỰ ĐẮNG ĐÓT

dinh dưỡng - món ăn ngon Sản phụ khoa Nhi khoa nam giới khoa cái đẹp - sút cân phòng mạch online Ăn sạch sẽ sống khỏe mạnh
vinaanh.com - Trên con đường nghèo khó phải cung cấp thân để kiếm sống, họ chạm chán phải không ít những bạo lực, ám ảnh mà không dám kêu ca cùng với ai.

Bạn đang xem: “gái ăn sương” nơi nghĩa địa và những tâm sự đắng đót


Không cất giếm quá khứ với những đau khổ ê chề bản thân đã làm qua, chị Nguyễn Thị T. Tới từ nhóm “Nơi bình yên” (Hà Nội) phân tách sẻ: “Tôi đi làm nghề 15 năm và trong suốt thời gian đó, tất cả các hiệ tượng về đấm đá bạo lực tôi phần đông đã trải qua: bị tiến công đập, chửi bới, tách lột tình dục, ép buộc quan hệ…”.


*
Một thanh nữ bán dâm share về các gì chị đã đề xuất trải qua.

Trong giàn giụa nước mắt, chị Nguyễn Thị T, nhắc lại: “Một lần tôi bị team 5 tín đồ đưa ra bãi tha ma, quan hệ tình dục với tôi ngừng không đưa cho tôi một đồng nào với cũng không chở tôi về, bởi họ sợ đi xuống đường có tia nắng thì tôi đang kêu. Quan tiền hệ vì vậy phần nhiều là không tồn tại bao cao su. Cứ người này kết thúc thì người kia đứng ở sát bên và quan hệ giới tính tiếp luôn với mình. Tôi trườn lên mặt mặt đường quốc lộ, sau ngay gần 1 giờ thì có 1 xe cài đi qua. Tôi vẫy đi nhờ. Đi được khoảng tầm 15 phút thì anh tài xế bắt yêu cầu cho quan hệ nếu như không thì đuổi xuống. Tôi là người tiêu dùng ma túy, cơ hội ấy nếu như không cho anh ta quan hệ thì tôi ko về được, ko về được thì không đi làm việc được và không tồn tại tiền. Lúc đó tôi nên chiều nốt người điều khiển xe xe hơi đó cùng anh ta đem đến bến xe gần kề Bát”.

Một lần khác, chị T. Kể: “Tôi đi làm việc ở một nhà hàng rất lịch sự. Hôm đầu tiên chỉ ngồi hát thì khách hàng bo mang lại 500.000 đồng. Hôm sau mang lại thì anh ta rủ tôi đi chơi. Mỗi lần thoát ra khỏi quán thì đề nghị mua một vé mát xa 150.000 đồng. Anh tải một vé cùng rủ tôi ra ngoài, đưa sang công ty nghỉ nghỉ ngơi Gia Lâm. Lúc tôi vừa bước đi vào phòng thì có khoảng 9 người. Khi quan hệ giới tính với tôi thì các bạn anh ta đứng ngay lập tức ở cửa ngõ phòng và xuất hiện ra chờ mang đến lượt, tay cố gắng dao lam rình rập đe dọa chống cự thì rạch nát mặt ra. Thời gian đó tôi chỉ biết để họ có nhu cầu làm gì thì làm. Cứ người này đến người kia cụ phiên nhau”.

Trong tức tưởi, chị T. Bẩn thỉu lại: “Đến người sau cuối tôi chỉ biết nằm khóc, chắc hẳn người này cũng cảm thấy yêu thương hại nên cho tôi 100.000, tôi ghi nhớ mãi là 5 tờ 20.000 đồng. Đó là 9 người”.

Chị T bảo, nếu nói là bị đánh đập, bị chửi… thì trường đoản cú trước cho tới nay công ty chúng tôi chưa lúc nào nghĩ chính là bạo lực. Chỉ nghĩ kia là số đông câu cửa miệng bình thường. Lúc bị ép buộc làm gần như gì mình không hề muốn thì cũng không nghĩ là bạo lực. Chỉ bao giờ bị tiến công thật đau, bị yêu đương tích, phải lấn sân vào bệnh viện, yêu cầu khâu, phải cháy tiết thì công ty chúng tôi mới nghĩ đó là bạo lực. Trường hợp nói bị chửi, bị ép buộc làm hồ hết thứ mình không muốn… là đấm đá bạo lực thì ngày nào shop chúng tôi cũng bị bạo lực. Ngày nào cũng trở nên mắng, bị chửi. Thực ra, khi đi làm những các bước này bản thân chỉ luôn hy vọng rằng fan khách này đang là bạn tử tế, ko đánh, ko chửi mình. Chỉ biết hy vọng chứ không biết làm những gì để đối phó, nhằm tránh được. Phiên bản thân tôi, tự khi bước đi đi làm đã biết thành đánh đập các quá, bị chửi mắng những quá, thành ra trầm cảm cùng luôn đồng ý số phận, không khi nào đòi hỏi gì hơn. Các thiếu nữ khác cũng tương tự như tôi, luôn luôn cam chịu, chỉ mong muốn mọi thứ mang lại với mình là việc may mắn, chỉ muốn người ta đừng tiến công mình, trả tiền sòng phẳng.

Chị T trung tâm sự: “Mỗi tín đồ khi bước đi vào các bước này đều sở hữu một lý do. Không người nào muốn làm các bước này. Bản thân cửa hàng chúng tôi là phụ nữ, mong mình ra đời có ông xã có con, được mọi người yêu thương, mỗi lần quan hệ tình dục thì mình phải được yêu chiều, chứ shop chúng tôi đi làm thì bị xay buộc, cứ 5-10 phút lại tiếp một người, chả lúc nào được nghe một lời vơi nhàng, yêu thương thương, chả bao giờ được tín đồ ta vuốt ve, chiều chuộng, mà lại chỉ bao gồm mình phải chiều chuộng họ.

Xem thêm: Cặp Song Ca Thanh Hằng Thanh Hà, Đưa Mẹ Đi Khắp Thế Gian

Họ say đắm mình buộc phải làm tính năng này thì mình phải làm, họ đam mê làm mẫu kia… mình yêu cầu làm.

Cơ cực, tủi nhục là vậy, sao các chị lại không tìm kiếm cho doanh nghiệp một nghề khác? “Chúng tôi vẫn muốn làm những công việc khác nhưng lại lại không có trình độ học tập vấn. Tôi chỉ học không còn lớp 4 thôi nên ước ao xin một câu hỏi gì thì cũng cần thiết xin được. Hiện nay tại, tuổi đã lớn rồi cấp thiết học được nghề gì cân xứng kiếm sống. Học nghề kết thúc cần phải gồm tiền đầu tư chi tiêu kinh doanh, cần rất nhiều thứ khác nữa. 99% người mẹ làm nghề này không một ai muốn đi làm, nhưng không thể con con đường lựa chọn, không thể thứ để mình biến hóa thì phải chấp nhận làm bài toán này” – chị T, trả lời.

Một cô bé bán dâm không giống tên H. Cũng đang sinh hoạt tại câu lạc bộ “Nơi bình yên” chia sẻ về cuộc sống của mình: “Em đi làm việc nghề này là vì năm 16 tuổi em bị bà chị kết nghĩa lừa phân phối vào trong ước Giấy. Lần thứ nhất em vào trong đó được bà chủ quán đưa theo khách, bị dính bệnh lậu. Sau một thời hạn em được bà chủ đến chữa bệnh dịch và em trốn trở về viếng thăm nhà. Lúc về mái ấm gia đình em bị phụ huynh chửi mắng khôn xiết nhiều, em tủi thân và nghĩ tới hoàn cảnh của chính mình nên em liên tục đi làm. Em lại quay về nhà nhưng phụ huynh vẫn đối xử như cũ và tía em lại một đợt tiếp nhữa gây tổn thương cho em. Trong đêm, em đã ngủ ông đạp lối ra vào phòng xúc phạm em. Em cũng thủ thỉ với mái ấm gia đình và những dì, mọi bạn đưa em đi khám bệnh. Sau khi gia đình nói chuyện với cha em thì ông giả vờ uống thuốc tự tử, treo cổ từ tử. Sau thời gian đó em quăng quật nhà đi luôn, cho tới lúc này đã gần trăng tròn năm. Năm 2004, em bao gồm con, rồi bị bạn bè lừa lịch sự Trung Quốc. Em ở trung quốc 6 năm cùng về được hơn một năm nay. Qua những chị em, em đến club “Nơi bình yên” sinh hoạt với em cảm giác đỡ tự ti hơn. Hiện tại tại, thỉnh thoảng em mới đi làm việc thôi”.

Đường về còn lắm gian truân!

Như lời trung tâm sự của chị ý Nguyễn Thị T, hầu hết các chị em không mong làm nghề này. Họ không hẳn là những người dân lười lao hễ nhưng vị mưu sinh, vày hoàn cảnh gia đình mà phải làm nghề.

Chị Nguyễn Thị H. Một thiếu phụ bán dâm chia sẻ câu chuyện của không ít người các bạn cùng cảnh ngộ. “Một em gái bị lừa cung cấp sang trung hoa 2 năm. Lúc tôi bảo em ấy về thì lại không đủ can đảm về, vì em sợ hiện thời về mà gia đình biết em đi làm như rứa này thì có đồng ý được không? bạn ta trả mang đến em một mon chỉ 3 triệu đ mà buộc lòng em đề xuất làm. Tiền tìm kiếm được gửi về cho cha mẹ thì em bảo chính là tiền đi bán sản phẩm ở bên Trung Quốc. Em ấy bị công ty rất dã man. Em ấy bảo hiện thời em rất có thể về với chị mà lại em không biết đối mặt thế làm sao với gia đình, fan thân”.

Vì mại dâm ko được quy định công nhận cho nên vì thế bán dâm là phạm pháp. Bởi vì thế, khi bị bạo lực, tấn công đập, quỵt tiền, dục tình tập thể, cưỡng bức… các cô gái không dám báo với công an. “Chẳng lẽ mình lại đi báo cùng với công an, bảo tôi làm cho nghề mại dâm à? ko nói được với ai. Mình chưa kịp nói công an vẫn bắt bản thân rồi” – một thanh nữ bán dâm, 28 tuổi, phân chia sẻ.

Vậy mọi khi bị bạo lực, bị khiến tổn thương, các thiếu nữ phụ cô bé này mong muốn điều gì? Chị T nói: “Tôi rất mong muốn có nơi bình yên như phần đông nhà tạm thời lánh để khi bà bầu bị đấm đá bạo lực thì tất cả nơi trú ẩn an toàn, trấn tĩnh. Chúng tôi bị đánh rất có thể khóc một trận tả tơi nhưng sau đó thấy dìu dịu hơn. Còn bây giờ, nếu bị tiến công thì trốn vào góc khuất và không dám nói với ai”.