SỰ TÍCH ÔNG TƠ BÀ NGUYỆT

Nghi thức cúng ông tơ bà Nguyệt là nét văn hóa truyền thống đặc trưng vào tục cưới hỏi của fan Huế. Điện hoa quang quẻ Nam học hỏi sự tích ông tơ bà Nguyệt trong văn hóa dân gian.

Bạn đang xem: Sự tích ông tơ bà nguyệt


Việt phái nam tự điển, quyển hạ của Lê Văn Đức, trang 254, phần Phụ lục tục ngữ - Thành ngữ - điển tích ghi: Nguyệt hạ lão nhân, ông già ngồi dưới bóng trăng, tức Ông Tơ, do tiên se duyên cho tất cả những người đời.
Lý Phục đời Đường nói trong quyển Tục U quỷ quái Lục – Định Hôn Điếm rằng: Đời nhà Đường (618 – 907) tất cả chàng nho sĩ tên Vi Cố, học tập giỏi, thi phú tài danh. Một hôm du học mang lại Đông Đô, giữa đêm trăng sáng, đàn ông thơ thẩn dạo chơi bỗng nhận thấy một cụ già râu tóc bội bạc phơ, ngồi quan sát vào quyển sổ to, tay se tơ đỏ. Vi nạm lấy làm lạ mang đến gần, hỏi:
- Chẳng giỏi lão trượng ở chỗ nào đến đây mà lại ngồi 1 mình giữa đêm khuya canh vắng? Còn sách này là sách bỏ ra và tơ đỏ này, nắm se làm gì?
-Ta là Nguyệt Lão, xem sổ định hôn của dân gian. Và chỉ ta đương se là duyên của vợ ông chồng do tơ này buộc lại.
*

Vi Cố bi thiết bã, từ bỏ giã thui thủi đi về. Sáng sủa hôm sau, Vi nắm ra chợ Đông Đô, quả thực trông thấy một mụ nạp năng lượng mày, tay ẵm đứa nhỏ bé gái 3 tuổi, xin ăn ở góc chợ. Vậy bực tức, mướn một gã lưu giữ manh đâm bị tiêu diệt được đứa bé xíu kia, đang thưởng các tiền. Tên lưu lại manh vâng lời, cố dao xông đến, chém một kém vào đầu đứa bé. Mụ ăn mày hốt hoảng, ôm con chạy.
*

Tên lưu lại manh tưởng đứa nhỏ xíu đã chết, sợ bạn bắt phải bỏ trốn. Mười lăm năm sau, Vi cầm cố đi thi đỗ Thám Hoa. Vào triều bái yết nhà vua xong, gắng ra lễ quan lại Tể Tướng họ Chu vốn cai quản khảo khoa thi, thấy quan lại tân khoa chưa vợ, quan Tể Tướng liền gả đàn bà cho. Vi nỗ lực mừng rỡ, bái tạ.

Xem thêm: Tình Yêu Cuộc Sống Là Gì - Tình Yêu Là Gì Qua Những Câu Nói Hay (Song Ngữ)


Đến khi nhập phòng, vậy nhìn thấy vk mỹ miều, xinh tươi lấy làm hớn hở, vừa ý. Bỗng nhiên nhìn sống sau ót tất cả một vệt thẹo, đại trượng phu lấy có tác dụng lạ hỏi. Thiếu nữ thành thật nhắc rõ thân cố gắng mình vốn là bé của mụ ăn uống mày, 15 năm về trước bị tên lưu manh ác độc, trù trừ có rạm thù gì lại chém nàng. May bà mẹ nàng cấp tốc chân chạy khỏi, thiếu phụ chỉ bị yêu mến sau ót. Bà mẹ chết, bạn nữ chịu cảnh bơ vơ, may Tể Tướng gặp mặt giữa đường, vị không bé nên mang về nuôi xem như ngày tiết huyết.
*

Một dị bản khác, theo Thần tiên truyện, thời Nguyên Hòa công ty Đường hết sức thái bình, tất cả quan đại thần phổ biến Thôi. Quý tử của chung Thôi là bình thường Hạo văn xuất xắc chữ tốt. Phổ biến Hạo thường xuyên theo phụ thân đi săn bắn. Một hôm, do mãi đuổi theo bé thỏ, bình thường Hạo lạc vào rừng sâu, xung quanh co một ngày dài không kiếm được lối ra. Đêm xuống lạnh thân rừng hoang, dưới ánh trăng Hạo nghe giờ suối róc rách, nam nhi lần cho tìm nước uống. Nam nhi thấy bên bờ suối, vào hang đá, một bà lão vẫn ngồi se chỉ, màu sắc chỉ đỏ thắm. Tầm thường Hạo khẽ cách lại gần, thưa:
-Đây là hễ tiên, ta vẫn ngồi se duyên cho hầu hết đôi tình thân nhau dưới trần gian. Chỉ này là dây tơ hồng.
-Ta se nhiều hay ít thì trai gái cũng theo này mà thương yêu nhau nhiều hay ít. Ta hy vọng đôi trai gái nào đề nghị vợ chồng thì ắt bọn chúng sẽ kết duyên, không xa lìa nhau được.
Lão bà đưa mắt nhìn vào bên trong động. Ở đó gồm một ông lão sẽ cúi gầm bên trên một cuốn sách dày cộm.
*

*