Phim đăc công sở kiều truyện phần 2

Vũ Văn Nguyệt sau khi rơi hồ sẽ thế nào, Sở Kiều với thân phận Phong Vân lệnh chủ sẽ ra sao.

Bạn đang xem: Phim đăc công sở kiều truyện phần 2

Thanh Hải sẽ như thế nào? Mời mọi người đón đọc FANFIC SỞ KIỀU TRUYỆN vì chưng đích thân #Bèo chấp bút. Khả năng có hạn, thỉnh mọi người đừng chê bai :vMọi người cũng đừng thắc mắc vì sao truyện có rồi đó, viết làm chi -.- Thì vì vậy nó mới gọi là FANFIC. Hơn nữa, mị viết theo mạch phim, không phải theo truyện. Và đã là fanfic thì nó sẽ đi theo mọi tưởng tượng của mị, ai không thích có thể lướt qua.Thân!---------------------------------❤ Chương 2: Núi cao, còn có núi cao hơn ❤Quân Yến Bắc lặng lẽ rút khỏi hồ băng, lửa từ mé rừng phía Tây hồ lan rộng ra khắp nơi. Mệnh lệnh của Phong Vân lệnh chủ quả nhiên nặng tựa ngàn cân, đám lửa cháy rừng rực nhuốm đỏ một góc trời. Hơi nóng tỏa đến đâu băng dần rã tới đó. Từ trên dốc đá đối diện, Sở Kiều nhìn chăm chăm xuống mặt hồ đen kịt. Từng người lặn xuống hồ tìm kiếm, một lát sau lại trồi lên chũm phiên nhau. Gió Bắc ào ạt nhưng đôi mắt kiên định của nàng không một lần thả lỏng, ánh sáng vào đôi mắt ấy tựa như sợ rằng, nếu như một lần nhắm lại, mọi thứ sẽ biến mất. Bọn người Hạ Tiêu ráng phiên nhau canh gác. Đâu đó trên những vách núi xung quanh, vẫn còn quân Yến Bắc bởi thám tình hình. Lửa cháy tới rạng sáng, nửa cánh rừng bị thiêu rụi. Những gốc cây chưa kịp cháy hết đã bị băng tuyết quá lớn bít phủ, chỉ còn tại tro tàn. Sở Kiều vẫn ngồi yên bất động trên tảng đá. Mỗi lần có người trồi lên, ánh mắt nàng lại lay động, một lần hy vọng lại là một lần tuyệt vọng."Lệnh chủ! Đáy hồ quá sâu, người bình thường không thể lặn xuống dưới đáy được. Bên dưới lại không hề có ánh sáng. Nguyệt công tử ... E là đã rơi xuống đáy hồ."Khóe mắt Sở Kiều nhòe đi, nàng hiểu vẫn đang tự lừa dối mình rằng hắn vẫn còn sống, cũng giống như bao năm qua nàng vẫn luôn tự lừa dối mình, tự đè nén tình cảm đối với hắn. "Vũ Văn Nguyệt, chàng đáng ra không nên cứu ta, không nên đưa ta về Thanh Sơn viện, không nên hết lần này đến lần khác bao dong ta, không nên động tâm với ta, càng không nên vì ta mà không cần tính mạng..."Còn nàng, đáng ra không nên gặp hắn, không nên đối đầu với hắn, lại càng không nên rời xa hắn.Sở Kiều lấy ra từ trong đai lưng chiếc chuông bằng bạc được chạm khắc tỉ mỉ, trên đó vẫn lưu vài vết xước bởi vì chính tay nàng chém. Nàng cẩn thận gắn chiếc chuông lên chuôi Phá Nguyệt kiếm, thầm nhủ: "Ta cùng đi với chàng"...Mặt trời ló sau những rặng cây còn sót lại, soi rõ hình bóng thiếu nữ cùng vệt máu chạy dài trên nền tuyết. Từ phía xa, một đứa nhỏ thân mình chỉ cao bằng thanh Phá Nguyệt lao vút tới ôm chầm lấy Sở Kiều."Tỷ tỷ""Mặc nhi?"Sở Kiều nhíu đôi mày ngạc nhiên nhưng thanh âm vẫn lạnh băng."Tỷ tỷ, tỷ đưa đệ đi tìm phụ thân đi""Phụ thân?"Mông Phong và vài người còn sót lại của Vãng Sinh Doanh theo phía sau. Vì không đi cùng Vũ Văn Nguyệt nên họ vẫn còn sống. Nhưng nét mặt của bọn họ lại biểu lộ thà rằng họ đi theo hắn mà mất mạng còn hơn bây giờ người sống không thấy mặt, chết chẳng thấy xác."Cô nương, Công tử đã nhận Mặc nhi là nghĩa tử. Thằng bé lại không thích gọi là nghĩa phụ, nên Công tử đã đồng ý mang lại nó gọi như vậy""Tỷ tỷ, phụ thân đi cùng Thất ca, Cửu ca rất lâu rồi chưa về đón đệ. Có lúc nào họ bỏ đệ rồi không?"Đứa bé nắm tay nàng, nhen nhóm đâu đó chút ấm ấp dần len lỏi. Sở Kiều khẽ chạm bàn tay lạnh buốt lên má đứa bé, dịu dàng nói:"Mặc nhi, phụ thân đệ đi làm giúp tỷ tỷ một việc. Làm hoàn thành rồi sẽ trở về gặp chúng ta""Vậy tỷ tỷ, đệ ở cùng với tỷ tỷ đợi phụ thân về được không?""Được""Tốt quá! Vậy lúc phụ thân tới đón chúng ta, tỷ có đi cùng không?""Đương nhiên"Sở Kiều miễn cưỡng hé môi nặn một nụ cười an ủi. Mặc nhi đã một lần phải chịu nỗi đau mất người thân, nàng không muốn một trái tim còn thuần khiết như vậy lại một lẫn nữa cảm nhận nỗi đau khủng khiếp ấy. Chỉ tiếc là, ngày mà Mặc nhi chờ đợi, e rằng sẽ không đến. Nhận thấy tâm trạng nẵng trĩu của Sở Kiều, Mặc nhi hồn nhiên vỗ nhẹ lên vai nàng an ủi, như chính lần nàng an ủi nó vào hang động:"Tỷ tỷ, từ giờ đến lúc đó, đệ sẽ nuốm phụ thân bảo vệ tỷ tỷ. Tỷ đừng sợ"Dấu chân của nhị người bọn họ, một lớn một nhỏ in hằn lên trên nền tuyết trắng xóa, rồi dần biến mất lúc mặt trời còn chưa kịp lên quá những ngọn cây. Lửa tan, băng tuyết lại lấn át bầu trời tang thương. Hồ băng thiên trượng thoáng chốc lại trở về trạng thái vốn có, lạnh đến thấu xương, buốt tận tâm can....Cách đó chừng một dặm, phía phái nam vìa hồ, một đám người mặc áo đen bịt mặt căng sức kéo nhị sợi dây từ dưới hồ.

Xem thêm: Khi Buồn Nên Làm Gì Là Tốt Nhất? Làm Sao Để Chuồn Chuồn Bay Đi?

Bên cạnh, một nữ tử chăm chú nhìn xuống mặt hồ, cố tỏ ra vẻ bình tĩnh thanh cao với chút vương giả. Tới lúc mặt hồ dần sủi tăm, lực kéo dây ngày càng mạnh. Người đó vội vàng tới mức xém chút nữa cũng trượt chân xuống hồ. Không lâu sau, một thiếu nữ trồi lên khỏi mặt nước, hơi thở lạnh lẽo, bờ môi thâm lại, nhưng vẫn cố sức kéo theo một người bên mình."Hạ Trùng, thế nào?""Mạch gần như không còn"Hạ Trùng dùng chút sức lực cuối cùng lôi đẩy Vũ Văn Nguyệt tới cho đám người ở trên kéo hắn lên bờ. Tiêu Ngọc rón rén đặt ngón tay lên cổ hắn dò xét. Hắn tám, chín phần đã tới quỷ môn quan. Kinh ngạc là hắn còn sống lúc nửa ngày ở dưới hồ với vết thương chí mạng.Toàn bộ đều không biết mình đang bị nhị người khác trong lùm cây theo dõi:"Thuộc hạ đi cướp người" - Một trong nhị người lên tiếng, nhưng lập tức bị người kia ngăn lại."Không vội. Chưa tới lúc chúng ta động thủ. Để coi cô ta muốn làm gì?""Tôn chủ, hắn chết sẽ có lợi cho chúng ta. Vì sao lại cứu hắn?"Tiêu Ngọc suy nghĩ một hồi, ra lệnh mang lại Hạ Trùng và đám thuộc hạ. Trước đó còn lấy 1 viên thuốc thả vào tay Hạ Trùng. Coi ra, để có được thuốc giải từ phía Tiêu Ngọc, việc phải làm là cứu Vũ Văn Nguyệt."Các ngươi đưa hắn ra xe ngựa trước.""Vâng"Tiêu Ngọc nhìn theo đám thuộc hạ tiến dần ra bé đường phía trước mới lên tiếng. Giọng nói vẫn nhẹ nhàng ôn tồn như cũ, nhưng sớm dã tâm của mình hiện tại là gì, bản thân muốn làm gì, bản thân lại không thể đoán định tuyệt đối:"Ngươi nghĩ xem, nếu hắn chết, Điệp chỉ thiên nhãn và Vãng sinh doanh sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi. Nhưng... Nếu như ta cứu hắn, khống chế được hắn như cách đã làm với Hạ Trùng, như vậy có thể khiến hắn phục tùng ta. Điệp chỉ thiên nhãn và Vãng sinh doanh sẽ đều nằm vào tay ta. Tới lúc đó ... Chúng ta còn e ngại không đối đầu được với Phong Vân lệnh xuất xắc sao? Tới lúc đó, thiên hạ gần như đã nằm vào tay ta, Đại ca sẽ thuận lợi lên làm Thái tử.""Tôn chủ anh minh"Kẻ núp sau lùm cây lóe lên ánh mắt quỷ quyệt, nhẹ nhàng rút khỏi vị trí, tiến lại càng gần tới chỗ xe pháo ngựa chở Vũ Văn Nguyệt, lúc này chỉ có vài người ở lại canh giữ. Nhị người bọn họ cứ thế bình tĩnh, hiên ngang xông tới, mặc đến cái nhìn ghê ngạc của mấy kẻ đang canh giữ xe pháo ngựa. Tên tùy tùng bịt mặt chỉ hô lên một tiếng, chém vút nhị đường kiếm, nhì người đã gục dưới lưỡi kiếm của hắn. Tía kẻ còn lại cùng lúc xông đến bóng đen ở phía sau. Lúc chỉ còn cách chừng một thước, một tiếng "Hự" cùng vang lên, tròng mắt bọn chúng giãn ra, ngân châm găm chính giữa yết hầu, không lệch một li. Thế rồi tất cả đổ gục xuống chân hắn khi thậm chí đến vạt áo còn chưa chạm tới được.Giải quyết gọn gẽ, hai người bọn họ chiếm lấy xe pháo ngựa, lập tức rời khỏi. Lúc Tiêu Ngọc nghe thấy tiếng ngựa hú thì đã không còn kịp nữa. Nàng ta luôn mang đến rằng mình thông minh, nhưng núi này cao, còn có ngọn núi khác cao hơn. Người thông minh đấu trí thắng bại ở chỗ đừng bao giờ tỏ ra mình thông minh.

Tay thuộc hạ nhận lấy một viên thuốc từ chủ nhân nhét vào miệng Vũ Văn Nguyệt. Hắn vẫn nằm đó như một tảng băng, mạch gần như không có. Ánh mắt hai người kia tỏ vẻ nghi ngại."Hắn gần như đã chết, thuộc hạ nghĩ cũng khó cứu""Một người quan trọng như hắn, tuyệt đối không thể rơi vào tay kẻ tâm cơ như Tiêu Ngọc. Dù được tuyệt không, ta vẫn phải cứu hắn""Vũ Văn Nguyệt.... Hắn thật sự quan liêu trọng như vậy sao?"Người nọ cười nhẹ một tiếng, nhìn sang trọng Vũ Văn Nguyệt, lại ngoái nhìn về hướng mặt trời đang mọc:"Hắn không quan tiền trong đối với ta, nhưng lại quan trọng với một người khác. Mà người đó, đối với ta lại vô cùng quan tiền trọng." - Tay thuộc hạ lắng nghe vừa nghiền ngẫm từng dụng ý trong lời nói của chủ nhân tỏ vẻ thấu hiểu."...Ta không muốn nàng ấy buồn, cũng không muốn nàng ấy bị lợi dụng. Thế nên ta chỉ còn cách cứu hắn"Xe ngựa dần mất hút giữa cánh rừng sâu thẳm. Ánh mặt trời gấp gáp đuổi theo phía sau. Người nọ tháo khăn che mặt xuống, ấy vậy mà ánh mặt trời vẫn không kịp soi sáng một nụ cười hồ ly.Hết chương 2---------------------------Vì không quen thuộc đọc trên FB nên mình cop về đây mang lại dễ đọc ----------------------Cre: Triệu Lệ Dĩnh Zhao Li Ying 赵丽颖 - Vietnam Fanpage