Những Mẫu Chuyện Cảm Động Rơi Nước Mắt

Một mẩu truyện cảm hễ về mẹ khiến cho bao tín đồ phải rơi nước mắt. Hãy biết quý trọng thời gian, vị nó chẳng chờ đón ai cả, và mẹ vẫn sẽ chờ chúng ta đến, chờ các bạn về kề bên trong từng phút từng giây của cuộc đời.

Bạn đang xem: Những mẫu chuyện cảm động rơi nước mắt

Con Gái vuốt thẳng phần lớn nếp áo, sơn lên môi một ít son dưỡng, xoay một vòng tròn trước gương, bà bầu cười bảo :– Đẹp đấy, nhưng cổ khoét sâu chũm con?Con Gái cười bảo Mẹ:– Thời làm sao rồi cơ mà còn kín đáo cổng cao tường nữa người mẹ à!

***

Mẹ không nói gì, người mẹ vào bếp sẵn sàng bữa trưa. đàn bà vào theo, mở tủ lạnh mang ra đĩa dưa hấu chị em vừa gọt sẵn, lấy một miếng đưa lên môi. Mẹ bảo:

“Ơ ! không sợ trôi mất son à”

Con Gái cười:

– Thỏi son bạn ta khuyến mãi ngay bên Thái ý , trôi cố kỉnh nào được “lão bà” ơi.

Mẹ đơ mình:

– thế à?


✍Có thể các bạn quan tâm

Con Gái hôn chụt lên má bà mẹ một cái:

– bé mà mẹ. À! nhưng thôi bé đi đây.

Con Gái càng béo càng giống như Mẹ, cơ mà xinh hơn Mẹ, vì con gái biết trưng diện. Phụ nữ có phước, được bác xì các tiền từng tháng, tháng nào thì cũng đi shopping, kê rán mỗi lần đi về sở hữu theo một đống quần áo mĩ phẩm thời trang đủ kiểu, thỉnh thoảng tự dưng nhớ ra, con gái lại thiết lập cho bà bầu khi thì một cỗ quần áo, lúc lại vài miếng vải để bà bầu may bộ đồ, quần áo thì mẹ chẳng khoác mấy, vì mẹ ít đi đâu, hơn nữa chẳng mấy khi con gái mua vừa người Mẹ, còn vải thì mẹ mang ra mặt hàng chị thợ may đầu ngõ nhằm may đến rẻ.

Nhìn phụ nữ dắt xe thoát khỏi cửa, nước hoa thơm phức, xống áo tung tăng, người mẹ gọi theo:

– Chiều bao gồm về ăn uống cơm ko con?

Con Gái suy nghĩ ngợi:

– Cũng chưa biết được bà bầu ạ, tất cả gì bé gọi năng lượng điện sau.

Mẹ vớt lại mấy câu:

– Thế người mẹ cứ làm cho mày phần cơm trắng với thức ăn uống nhé!

Con Gái cau mày:

– Thôi để bé gọi điện sau, chứ con nạp năng lượng rồi lại cứ để phần cơm, rồi bắt con ăn uống lại lớn ra!

Nói chấm dứt Con Gái phóng xe cộ đi mất, người mẹ đứng quan sát theo phụ nữ một cơ hội rồi lại trở vào nhà.

Nhà có bốn người, đứa em nhỏ, tía hay đưa đến lớp rồi lép vào cơ quan ăn uống tiện thể ít khi ở nhà, chỉ có mẹ và phụ nữ quây quần. Chị em đã quen thuộc với những dở cơm chỉ có bà bầu và con Gái. Tuy nhiên khi đàn bà đi học, phụ nữ cũng vắng vẻ nhà. Phụ nữ thường về bên khi về tối muộn. Khi ấy cơm canh chị em để dành phụ nữ thường đã nguội ngắt. Mẹ thương nhỏ Gái một ngày dài cơm mặt hàng cháo chợ , bà mẹ thường hâm lại cơm chờ cho nóng. Hồ hết lúc ấy đàn bà ăn cơm trắng như dứt nghĩa vụ rất nhọc, do thường là đàn bà đã ăn ở đâu đó rồi mới về nhà.

Mẹ trong nhà một mình, lúc nào thì cũng mong mang đến chóng đến ngày công ty nhật, bởi vì khi đó đàn bà được nghỉ, phụ nữ sẽ trong nhà với Mẹ. Nhưng phần đông ngày đó con gái lại thường xuyên tận dụng để sở hữ sắm, để nghịch bời cùng với bạn, hoặc bao gồm khi con gái nhận lời đi ăn, đi câu cá, cắn trại với chúng bạn. Đôi khi bà bầu khuyên, phụ nữ cười hi hí và bỏ quanh đó tai.

Con Gái thích ăn uống bún riêu cua , ăn uống cá rán, đa số Chủ Nhật con gái ở nhà, bà mẹ mừng. Mẹ sẽ đi chợ từ sáng sớm, mẹ lựa cua, chọn thịt rồi gọi đàn bà vào chỉ dạy. Phụ nữ chỉ mong muốn Mẹ bảo cho nhanh rồi lại tót vào trong nhà tám smartphone với bạn, hoặc bật máy tính lên và lướt net.

Mẹ đun nấu nướng chấm dứt xuôi, bà bầu mặc lên trên người bộ đồ bắt đầu lấy từ bên may về, bà mẹ vào phòng con gái và hỏi con gái bộ này còn có đẹp không. đàn bà đang dán đôi mắt vào screen máy tính, bàn tay miệt mài rà chuột, trả lời bâng quơ:

– Cũng đẹp, sáng da đấy người mẹ ạ.

Mặt người mẹ nhíu lại, bảo:

– mày đi rồi , ở nhà mẹ bắt đầu hay may mặc mang đến vui, chứ mấy năm trước có mỗi vài bộ mặc đi khoác lại.

Con Gái xịu phương diện :

– Giời ạ mẹ cứ tuyệt ôn nghèo nhắc khổ!

Mẹ cực kỳ thích những giây phút êm đềm như thế này bên nhỏ Gái. Người mẹ sai con gái nhổ tóc sâu cho mẹ. Con gái mới đầu chối lắm, người mẹ nói mãi bắt đầu chịu vạch tóc bà mẹ ra. Đến thời gian ấy đàn bà mới lag mình xa xót. Tóc bà bầu đã bội nghĩa quá nửa rồi. Nước mắt con gái ứa ra, con gái cố nuốt nước mắt, cơ mà nước đôi mắt cứ theo nhau chảy không gì phòng nổi. Đến khi mẹ thấy vai mẹ ươn ướt. Chị em mới hỏi :

– Sao mày khóc nỗ lực con?

Con Gái hại nói ra sẽ càng khóc thêm, chị em lại bảo:

– loại đồ mít ướt!

Con Gái chạy đi rước khăn lau sạch phương diện rồi vào ôm lấy Mẹ. Con gái bảo chị em cho nhỏ nằm một tí nhé, rồi lát bà mẹ con mình ăn cơm. Mẹ thương lắm, hỏi tới trường mệt lắm hả con, phụ nữ không nói gì, bảo mẹ cùng ở xuống rồi đàn bà nằm đầu lên tay Mẹ. Mẹ tí hon đi nhiều, nhỏ Gái bao phủ lấy Mẹ dư vòng tay, đàn bà đưa bàn tay người mẹ lên môi cắn nhẹ một cái, vết gặm hiện ra mờ mờ rồi mau chóng vươn lên là mất, phụ nữ lại tự yên ủi mình rằng da bà bầu vẫn căng, như vậy là bà bầu vẫn đang còn trẻ. Con gái nghe ngoại bảo thế!

*

Con Gái say mê uống nước gừng nóng. Mẹ đã dìm gừng từ ngày hôm trước lấy nước cho đàn bà đi học tập về uống từng ngày. Hết nước, gừng vẫn còn đó đầy vào ly, bà bầu tiếc, rước ngào cùng với đường làm thành mứt. Lúc mẹ đổ mứt ra rổ cho sút nóng, phụ nữ vào bếp lấy tay bốc như bé trẻ. Vừa nạp năng lượng vừa nhai nhòm nhoàm, con gái vừa triết lí:

– Ngon he mẹ, cay cay ngọt ngọt đăng đắng như đời!

Mẹ đang hòn đảo gừng mang đến ráo nước, bảo:

– Ai dạy dỗ mày nói cầm hả con, mới mấy tuổi đầu.

Xem thêm: Xu Hướng Thời Trang Công Sở Thu Đông 2016 : Xu Hướng Của Giới Trẻ

Con Gái trề môi:

– bà mẹ cứ có tác dụng như con gái mẹ trẻ em lắm ý.

Tính bà mẹ hay chắt mót, chiếc áo cũ con gái vứt đi, chị em lấy hết nút ra bỏ vào hộp, mẹ bảo để lúc nào cần thì đơm mang đến khỏi phí. Con gái bảo mẹ già rồi lẩm cẩm, chị em chỉ bảo:

– tiêu dùng quá phải tội đấy bé ơi!

Con Gái cười cợt bảo nói như bà bầu thì khối đứa phải tội bị tiêu diệt lâu rồi. Mắt bà mẹ thảng thốt:

– Sao mày lại nạp năng lượng nói cố con?

Con Gái chẳng nói gì, bởi vì lúc đấy con gái đang nghĩ tới các kẻ thụt két lấy tiền công ty nước đi bao gái phủ phê như vua chúa thời trước ấy gắng mà sao mãi trời chưa phạt chúng ???

Mẹ có một cái hộp mộc nhỏ, đang lên nước màu sáng bóng. Cái hòm được khoá cẩn thận, đàn bà thấy nó trường đoản cú khi đàn bà còn nhỏ xíu tí. Mỗi khi con gái len lén mang đến gần dòng hộp, bà bầu lại bảo:

– Đừng cồn vào đấy, bao giờ thích thích hợp thì tao cho.

Mấy lần như vậy, phụ nữ nản, không động đến loại hộp ấy nữa.

***

Sáng hôm ấy khi đàn bà dắt xe thoát khỏi cửa, người mẹ hỏi, vẫn thắc mắc của mọi ngày:

– bây giờ có về ăn không con?

Có phần nhiều khi bé Gái bực bội vì đi học muộn, đàn bà xẵn giọng bảo

– Con không biết được.

Nhưng hôm ấy đàn bà đọc trong ánh nhìn mẹ một điều gì đấy như ước khẩn, con gái thở nhiều năm bảo:

– bé sẽ về, bà bầu nhớ đun nấu canh cà chua dồn giết nhé. Bé thèm!

Mẹ hoan lạc bảo:

– Ừ chị em nấu, để chị em quấn bánh mì mẹ làm sẵn mang đến mày ăn nữa, đừng ăn uống cơm hàng cháo chợ nhiều, vừa mắc vừa mất vệ sinh.

Mắt phụ nữ rưng rưng, phụ nữ vội nổ thiết bị phóng xe cộ đi. Thiếu hiểu biết sao cả ngày hôm ấy con gái cứ thấy rét ruột, con gái nhìn đồng hồ đeo tay chăm chăm muốn hết tiếng . Hôm ấy lại là ngày ôn tập cuối kì. Mãi 6h, bài bác chưa chấm dứt nhưng đàn bà vẫn xin về, xuống nhà xe để lấy xe về. Ra mang đến cổng, một người chào bán hoa ế mời phụ nữ mấy chục bông hồng còn tươi. đàn bà mua lấy, định bụng đem lại nhà tặng ngay Mẹ.

Con Gái open vào nhà, không thấy chị em ra đón như hầu hết khi. Phụ nữ xót dạ chạy vào bếp, đang thấy cơm mẹ dọn sẵn sang. Nồi cơm chín đã được chị em đậy kĩ, nồi cà dồn giết thịt trên nhà bếp vẫn nóng cho thấy thêm Mẹ vừa tắt lửa. Trên bàn ăn là 1 trong những ly nước gừng nóng với cả đĩa gừng cay bà mẹ đã để sẵn. Nhưng bà mẹ đâu rồi ? con gái gọi:

– người mẹ ơi! bà mẹ đâu rồi

Con Gái chạy vào phòng, thì thấy chị em nằm trên giường, đàn bà lay gọi mẹ thì thấy bên cạnh đó Mẹ ko tỉnh. Bàn tay người mẹ mới đầu âm ấm, kế tiếp lạnh rồi cứng dần. đàn bà gào lên hoảng loạn, hotline cấp cứu. Xe cấp cho cứu đưa bà mẹ đến bệnh viện, chưng sĩ xem một dịp rồi bảo chị em bị tăng ngày tiết áp bất chợt ngột, nhưng đàn bà đưa mẹ đến muộn quá, không cứu giúp kịp nữa rồi. đàn bà lả người bất tỉnh nhân sự đi. đàn bà chưa lúc nào nghĩ thời buổi này lại đến, Mẹ vẫn còn đấy khoẻ mà, bà bầu vừa nấu cơm trắng cho con gái đấy thôi…

Bố và nhỏ tuổi em đưa phụ nữ về, con gái không lê bước nổi.

Con Gái vào phòng chị em thì thấy loại hộp gỗ ngày nào. đàn bà đờ đi tay cầm cố lấy mẫu hộp của Mẹ, quán triệt ai động vào. Mẹ thông thường là thế, vậy mà giờ đây cái hộp lại bên trong tay bé Gái. Con gái tìm chìa khoá loại hộp. Tía rưng rưng bảo:

– bà mẹ để bên dưới chiếu phía đầu giường.

Con Gái đem mở ra. Trên hòm là một chiếc khăn len color hồng mấy năm kia Mẹ đan nhưng con gái không quàng, con gái chê bên quê một cục. Dưới mẫu khăn là 1 trong chiếc áo len ấm trẻ con, áo của phụ nữ đã mặc ngày xưa, cái áo được bà mẹ gấp ngay lập tức ngắn, chiếc áo len ấm thêu tên con gái, rồi đàn bà lại thấy một quyển vở bao hàm nét chữ của con gái ngày phụ nữ mới vào lớp 1, mọi nét chữ quệch quạc ấu thơ, phụ nữ lắp bắp :

– A, cái ca, trái cà….

Con Gái thấy một vật gì đấy cồm cộm, con gái lôi lên, một dòng kiềng vàng, bên cạnh là một tờ giấy bà mẹ viết ngay lập tức ngắn: ” Của hồi môn cho con gái mẹ.

Thì ra đó là tất cả gia sản của Mẹ, cầm cố mà phụ nữ có lần đã cười cợt nhạo chiếc hộp mộc ấy, cái hộp gỗ lưu trữ cả một thời khó nhọc của gia đình, cái cỗ áo gỗ lưu trữ tuổi thơ bé Gái, nuốt nước mắt vào trong, con gái thì âm thầm với Mẹ: “Con sẽ sống xuất sắc mẹ ạ, khăng khăng thế”.