Nhật ký của nô về tình yêu

        Bạn biết không, đối với tôi của quá khứ thì tình yêu là chẳng là gì cả. Theo cách nhìn của tôi về thứ gọi là " tình yêu" đó chỉ là một thứ " tình cảm" mù quáng giữa nhị con người mà thôi. Nó cũng chẳng có gì đặc biệt. Và trên hết tôi cũng nghĩ rằng nhỏ người tôi vốn dĩ cũng chẳng thể yêu được đâu. Bạn hỏi tại sao ư? Chỉ đơn giản là vì tôi là một đứa nhỏ gái quá sức bình thường tuyệt người ta gọi là sự mờ nhạt. Không thích hợp mang đến cái thứ tình yêu đần ngốc ấy. Nếu như tôi càng cố gắng để được như bao cô gái khác , tạo nên sự ấn tượng của riêng mình thì sự cố gắng đó của tôi cũng chỉ quay về bé số 0 mà thôi. Nó chẳng thể nào tiến lên được. Ngay từ nhỏ tôi đã là bé người như vậy đấy. Tôi tồn tại mà cứ như không vậy. Cảm giác như tôi vô hình đối với tất cả mọi người.

Bạn đang xem: Nhật ký của nô về tình yêu

        Nhưng thật may mắn làm sao, ít nhất thì tôi vẫn có một cô bạn thân luôn tốt bụng, động viên tôi. Từ Khi còn nhỏ, mẹ tôi chính là người đó nhưng lúc tôi lên 15 tuổi, bà mất vì bệnh tật. Còn tía tôi thì đã bỏ rơi mẹ tôi Khi bà sinh tôi ra trên cõi đời này. Từ đó, tôi tới sống với người thân của mình. Mọi người đối xử với tôi rất tốt nhưng tôi vẫn cảm thấy buồn và thiếu một thứ gì đó.Cho đến khi tôi gặp một người bạn , cô ấy luôn giúp đỡ tôi mỗi Lúc tôi gặp hoạn nạn. Điều đó khiến tôi cảm thấy rất ấm áp vì tôi vốn chưa từng có bạn bè. Nhỏ chính là người bạn đầu tiên của tôi. Không những thế, tôi và nhỏ có rất nhiều điểm thông thường. Chúng tôi đều rất thích đọc sách, thích nghiên cứu những điều mới mẻ. Nhỏ còn nói với tôi rằng " Trông cậu lạnh lùng thật đấy nhưng lúc kết bạn thì mình thấy cậu thân thiện hơn mình nghĩ nhiều!" Khi nghe nói vậy, chẳng hiểu sao tôi lại thấy rất hạnh phúc. Rồi dần dần cả nhì tiếp xúc, nói chuyện với nhau nhiều hơn nên chúng tôi nkhô cứng chóng trở nên thân thiết và thành bạn thân.

Xem thêm: 21 Bộ Phim Bộ Trung Quốc Hay Nhất 2013, Phim Cổ Trang Hoa Ngữ Đáng Mong Đợi Nhất Năm 2013


        Lúc cả hai lên cấp 3, một lần, nhỏ nói với tôi rằng nhỏ đã biết yêu rồi đấy.  Tôi chả biết nói gì hơn chỉ biết mỉm cười và đáp lại : "Ừ, chúc mừng cậu nhé" rồi lại chăm chú nhìn vào quyển sách tôi cầm trên tay. Đơn giản là vì tôi cũng chẳng quan liêu tâm tới điều đó mang lại lắm và tôi cũng chả cần phải biết gì về nó hết. Rồi như đọc được tâm trí của tôi, nhỏ liền nkhô cứng chóng giựt quyển sách, giấu nó đi thật nhanh hao rồi cù lại nhìn tôi với đôi mắt khó hiểu:        - Bộ cậu thuộc dạng không biết yêu à? Dạng này khó kiếm lắm à nha!Tôi bực mình, giựt lại quyển sách rồi nói :

        - Tớ chưa muốn yêu đâu, giờ chúng ta mới chỉ học cấp 3 mà thôi nên tốt nhất là cứ nghĩ tới việc học đi đã rồi sau này muốn làm gì thì làm.

Xem thêm: Lịch Sử Phát Triển Áo Dài Giao Lãnh, Áo Giao Lãnh

        Đấy là tôi trả lời đến qua vậy thôi chứ thật sự thì tôi chả thích yêu đâu. Tôi nghe nói yêu đương mệt lắm, nó sẽ khiến chúng ta phải mất ăn mất ngủ. A! Nghe vậy thôi thì tôi cũng chả muốn yêu rồi. Nghỉ! Nghỉ luôn đi cho khỏe! Mệt muốn chết! Tôi thà tận dụng thời gian để học hành còn hơn là lãng phí thời gian chỉ để yêu. - Phải, đó chính là những suy nghĩ của nhỏ người vào quá khứ về tình yêu. Tưởng chừng như suy nghĩ đó sẽ luôn theo tôi mãi mãi mang đến đến ngày tôi gặp cậu... Người đã làm nuốm đổi cuộc đời tôi...

=====================================Hết chương 1=============================


Chuyên mục: Kiến thức