Không Kịp Chờ Đến Lúc Bình Minh

Và rồi, vận mệnh trêu đùa, người cô Hiểu Xuân dịu dàng và người bố Thời quang vô cùng kính trọng, họ cùng nhau bất chấp tất cả mà bỏ trốn. Để lại nhì gia đình rã vỡ và vết sẹo đau đớn với những người ở lại.

Bạn đang xem: Không kịp chờ đến lúc bình minh


*

Thể loại: Hiện đại, ngược, day dứt, cực kỳ cảm động, SEĐộ dài: 11 chương + 2 NTTình trạng: hoàn cv - sẽ edit.Trích đoạn:"Mặt đất lạnh như băng biến thành đại dương mênh mông, cô ở dưới khung trời đen thẳm, lầm bầm khẩn cầu, cầu xin Thượng đế ban cho mình pháp lực.Cho cô pháp lực, cô cũng cần yếu nén lại mọi ký ức đã cuồn cuộn rã ra từ thân thể này. Bọn chúng sẽ biến thành đom đóm, soi sáng cả động, cất cánh lên khía cạnh đất, phóng qua tầng mây, kiếm được người cô yêu nhưng cần yếu đến gần giữa biển bạn mênh mông.Hình như anh cảm thấy được cái gì, tự nhiên xoay người.Xin hãy giúp tôi hôn lên khuôn mặt anh, nói với anh rằng tôi yêu thương anh suốt thời gian sống này. Mãi mãi."

Cái giá của "nụ cười" là "nước mắt"Cái giá của "yêu thương" là "chờ đợi".Cái giá của "hạnh phúc" là "khổ đau"Cái giá của "hy vọng" là "tuyệt vọng"Vậy cái giá để "chia lìa" chính là "tử biệt"Câu chuyện bắt đầu khi Thường Hiểu Xuân, cô bé đáng yêu quý với gia đình chảy vỡ luôn bị bắt nạt ở trường được cậu bé Thời quang cứu giúp. Lúc ấy, cái nắm tay chỉ dẫn của cậu như là song cánh thiên sứ để cô bấu víu vào. Chút ấm áp, chút dịu dàng, chút chân thành đó không ngờ lại trở thành bi kịch suốt cuộc đời cô gánh chịu.Trong một lần tình cờ cô của Hiểu Xuân gặp bố của Thời quang trước cổng trường lúc đi đón họ. Và rồi, vận mệnh trêu đùa, người cô Hiểu Xuân dịu dàng và người bố Thời quang quẻ vô cùng kính trọng, họ cùng nhau bất chấp tất cả mà bỏ trốn. Để lại nhì gia đình rã vỡ và vết sẹo đau đớn với những người ở lại.Thời Quang đến rằng tất cả bi kịch của cậu đều từ Hiểu Xuân. Thế nên, cậu dùng lời nói của mình sỉ nhục cô trước mọi người. Tx thanh xuân ấy bỗng hóa thành nỗi nhức đớn và tuyệt vọng đến không thở nổi với cô. Hiểu Xuân đáng yêu mến một mình chịu đựng. Từ thiên đường, cậu nhẫn trung ương đẩy cô một cái thật mạnh xuống địa ngục. Cứ thế, đắm chìm trong khổ sở và tung nát. Còn cậu, lại rời xa thành phố này, dường như muốn lãng quên tất cả ký ức vị trí đây.Thời gian trôi qua, vận mệnh lại lần nữa chuyển phiên chuyển để Hiểu Xuân và Thời quang quẻ gặp lại nhau. Đứng trước anh - người đàn ông từng sở hữu đến đến mình ấm áp cũng như đau thương vào quá khứ, trái tim cô vẫn không lành rung động. Bỏ qua tất cả những lời khuyên đề xuất rời xa anh, bỏ qua quá khứ từng vì anh mà bị bệnh trọng tâm lý rất nặng, bỏ qua cả hiện tại hết lần này đến lần khác anh dùng chính tình yêu của cô để khiến cô phải nhức đớn, Hiểu Xuân vẫn như thế, cố chấp với tình yêu thương của mình. 17 năm quen biết anh, 12 năm chìm vào yêu và hận, cô thật sự ko dám nghĩ nếu phải rời xa thì sẽ như thế nào nữa. Tình yêu - ko phải là thứ cô có thể nắm trong tay."Những ký ức về anh dành tặng emTựa vết xăm sao dễ xóa mờEm vẫn luôn luôn giữ nụ cười ấyLo sợ bé người em sẽ bị anh nhìn thấuEm chạy trốn vào biển người vội vãTìm một vai diễn bịt dấu bản thân mìnhNước mắt em ko dám rơiEm sắp chịu không nổi nữa rồi." (*)Trước tình cảm quá đỗi chân thành, tha thiết và tràn ngập đau thương của Hiểu Xuân, Thời quang quẻ muốn buông bỏ tất cả thù hận. Bởi ngay từ ban đầu anh đã yêu cô, yêu rất nhiều. Nhưng lại anh lại hận, hận chính thân phận của cô và hơn hết là hận bản thân mình, dù trốn chạy như thế nào cũng ko thể gạt bỏ bóng dáng cô. Yêu thương - hận đan xen, vò nát trái tim cả hai. Vậy thì thử một lần nắm tay cô, một lần ôm cô, một lần hôn cô, một lần yêu thương cô có được không? Nhưng, anh nào đâu biết, kỳ thực đã muộn, muộn thật rồi...Khoảnh khắc thân thể cô bị vùi sâu dưới đống đổ nát sau dư chấn động đất ấy cũng là khoảnh khắc cô biết mình sắp chết đi... Cứ thế chết đi với những ký ức mang theo về anh, không còn lại gì cả. Thế giới dường như cũng bi ai và nghẹn ngào theo từng tiếng khóc nức nở tuyệt vọng ấy. Cô không thể chờ anh nữa rồi, không thể đủ sức và tình yêu thương mà đợi đến lúc bình minh...Tạm biệt...Mất đi Hiểu Xuân, Thời quang quẻ đánh mất cả linh hồn mình. Anh sống vào ảo tưởng giả dối rằng cô vẫn còn mặt cạnh, vẫn yêu thương anh thiết tha như ngày nào. Mang lại đến một ngày cái vỏ bọc thôi miên mà anh tự tạo ra bị phá vỡ cũng là lúc anh gục ngã. Vậy thì, anh sẽ đến tìm cô, cùng cô ngắm ánh bình minh rực rỡ mà anh đã bỏ qua rất nhiều lần. Rồi, chúng ta sẽ hạnh phúc ở thế giới khác, phải không?Đây thật sự thật sự là một câu chuyện vô cùng hay, day dứt và cảm động. Dẫu vậy kết thúc của nó khiến mình nhức lòng quá. Đến cuối cùng thì Hiểu Xuân cũng không thể chờ đến lúc Thời quang tìm thấy cô. Chỉ mong, ở thế giới khác sẽ có hạnh phúc thuộc về họ mà ko phải là đau đớn khổ sở như kiếp này nữa. Đọc kết thúc mình bị ám ảnh đến 1 tuần mà trung tâm trạng vẫn chưa cân nặng bằng luôn luôn ạ:'(:'(_______(*): Trích dẫn từ lời bài hát Bỏ quên chiếc ôm

Review bởi: Brie Vo - fb/hoinhieuchu

-----

Truyện nói về đôi bạn thanh mai trúc mã, từ nhỏ xíu đã bự lên bên nhau, cực kì yêu thương với quấn quýt nhau. Mặc dù nhiên, do ba nàng vẫn hại bố chàng, khiến chàng nhà tan cửa ngõ nát, đổi thay đứa trẻ đau khổ, quá trình ngược của chúng ta ban đầu từ đây. Ở cùng mọi người trong nhà và ngược nhau, tuy thế lại vẫn yêu thương nhau cần yếu rời.Chàng chính là chấm black loang rộng lớn trong đời trung học của nàng.

Xem thêm: Sản Phẩm Trị Thâm Mụn Tốt Nhất Hiện Nay, Top 5 Kem Trị Thâm Mụn Hiệu Quả Nhất Hiện Nay

Rồi chàng đi xa, trở thành mất, cuộc sống nàng dễ dàng thở hẳn.Rồi con trai quay về, hận thù trỗi dậy, cặp đôi bạn trẻ lại quắn quéo mặt nhau.

Cho mang đến tận giây phút cuối cùng, khi mẫu máu bạn nữ cạn dần dần trong khung hình mỏng manh, nhưng cái cát tuôn ngoài chiếc đồng hồ cát, thời hạn của phái nữ chẳng còn nữa, cô bé vẫn hy vọng cất cánh tung bay trở về bên cạnh chàng, để nhìn chàng lần cuối.

Truyện ngược loạn xạ, huyết chó.Mình âm thầm chửi phái nữ chính óc tàn.Nhưng nhưng mà văn tốt chữ xuất sắc đó .