Hãy Viết Về Một Quyển Sách Có Ý Nghĩa Nhất Đối Với Em

Mỗi cuốn sách là một trong những bức tranh tuyệt diệu về cuộc sống, xuất hiện thêm trước mắt chúng ta những chân trời trí thức mới. Bao gồm cuốn sách đang trở thành kim chỉ nam giới soi sáng trên bé đường họ đi, hoặc đơn giản chỉ là giữ giữ hầu như kỉ niệm bồi đắp cho chổ chính giữa hồn. Trong thế giới sách nhiều chủng loại và tràn ngập như hiện nay nay, có khá nhiều cuốn sách xuất xắc và chân thành và ý nghĩa khiến các bạn yêu thích. Vậy bạn cảm nhấn về nó như thế nào? Hãy cùng vinaanh.com.com tham khảo một vài bài văn viết về cuốn sách em mếm mộ trong nội dung bài viết sau.

Bạn đang xem: Hãy viết về một quyển sách có ý nghĩa nhất đối với em

Bạn sẽ xem: Hãy viết về một cuốn sách có ý nghĩa nhất so với em

Cây chuối non đi giầy xanh - người sáng tác Nguyễn Nhật Ánh. 

Tôi đã từng nghe nói nơi đâu rằng"sách là chũm giới". Quả thật quả thật vậy, sách là quả đât thu nhỏ, có thể chấp nhận được ta trải nghiệm, cảm nhận không hề ít cung bậc xúc cảm khác nhau. Qua những mẩu chuyện đầy xúc động mỗi người lại tự đúc kết những bài học cho riêng rẽ mình. Đối với tôi cuốn sách gối đầu giường, cuốn sách tôi thương mến nhất thiết yếu là"Cây chuối non đi giày xanh"của công ty văn Nguyễn Nhật Ánh.

Câu chuyện được ban đầu thật tự nhiên và thoải mái hợp lý. Nhân đồ Đăng cũng chính là nhân vật chủ yếu trong tác phẩm nhận ra lời ý kiến đề xuất của tín đồ bạn:"Mày viết mang lại tao một bài về hồ hết kỉ niệm lúc mày còn làm việc đây… mi viết thật thơ mộng vào. Như viết đái thuyết càng tốt". Dìm lời ý kiến đề xuất của tín đồ bạn, Đăng đãbắt tay vào viết, đó cũng là cơ hội biết bao kỉ niệm xưa cũ, vào trẻo, hồn nhiên của tuổi thơ ùa về: tình bạn, tình yêu, tình cảm thầy trò. Phần đa kỉ niệm ấy thật đẹp đẽ, mơ mộng cùng đáng trân trọng biết bao.Trong cuốn truyện điều tôi tuyệt vời nhất là hành trình tuổi thơ cũng chính là hành trình cải tiến và phát triển từ tình bạn thành tình yêu của Đăng và nhỏ Thắm. đa số đứa trẻ con ngây thơ, hồn nhiên bên nhau trong suốt thuở thiếu hụt thời: bị chết trôi hụt, bọn chúng cùng đi học bơi, bảo đảm nhau trước phần đa kẻ xấu, cùng cả nhà đi học, cùng cả nhà cười đùa,… và chúng ngượng ngùng, xấu hổ lúc nghe tới thấy đầy đủ lời chòng ghẹo, trêu chơi từ người khác.Nhưng trên hết đó là sự quan tâm, hỗ trợ nhau chân thành, tha thiết. Tôi đã cực kì ngỡ ngàng, ngạc nhiên với hành động hồn nhiên mà lại cũng đầy thực tình của chú tè Khôi, Phan… khi Thắm phải lấy người mà phụ huynh mai mối. Đó còn là sự việc yêu thương vô bờ của bà mẹ Thắm giành cho đứa bé của mình. Chẳng đề xuất ai không giống mà chính là bà đã dán tờ giấy ấy trước nhà với văn bản phản đối hôn nhân lạc hậu.Bà chị em ấy thật bao dung và béo phệ biết bao. Bà hiểu được nếu bị vạc hiện cứng cáp chắn nhỏ tuổi Thắm có khả năng sẽ bị ăn đòn, bởi vậy bà tình nguyện thao tác làm việc đó nhằm đỡ đòn roi cố cho con.Tác phẩm còn biểu hiện tình người, tình xã nghĩa xóm váy đầm ấm, thân thiết. Ông hớt tóc không khác gì ông ba Bị mà cha mẹ vẫn dọa những lần tôi hư. Ông tuyệt chòng ghẹo đông đảo đứa bé xíu trong làng, miệng ông nhai trầu đỏ lòm làm toàn bộ những đứa con trẻ trong làng nên khiếp sợ. Nhưng lại khi thấy Đăng và Thắm bị ngã nước, sắp chết trôi ông đã nhanh lẹ xuống cứu. Ẩn sau con tín đồ gàn dở ấy là cả một tấm lòng hiền khô và lương thiện biết bao.Và còn tương đối nhiều câu chuyện nhỏ dại nhặt, cực kì đời hay trong truyện khiến người ta phát âm một lần rồi chẳng thể nào quên được. Có lẽ khi gọi cuốn sách này đông đảo đứa trẻ nông thôn đang như được sống lại đầy đủ kí ức ngây thơ, hồn nhiên của mình. Chỉ là những câu chuyện vặt, câu chuyện nhỏ tuổi nhưng đầy hóa học nhân văn cùng thấm đẫm tình người.Truyện được viết bởi giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng, ngấm đẫm chất trữ tình. Ngôn ngữ giản dị, từ nhiên, đậm màu Nam Bộ khiến cho người đọc cảm giác được thân thương, gần gũi. Không những vậy, Nguyễn Nhật Ánh còn sinh sản dựng trường hợp đặc sắc, những chi tiết bất ngờ làm mẩu truyện trở bắt buộc hấp dẫn, lí thú hơn.

Xem thêm: Giải Đáp: Máy Khoan Total Có Tốt Không? Tìm Hiểm Máy Khoan Diy Có Tốt Không

Gấp cuốn sách lại, đều gì đọng lại trong lòng mỗi người không chỉ là là giọng văn đằm thắm, chân thành nhiều hơn bởi tình fan sâu sắc, cảm động, do những quan tâm đến hồn nhiên, ngây thơ nhưng rất là chân thành. Qua tác phẩm, không chỉ là tôi cơ mà rất nhiều người khác vẫn rút ra đến mình bài học riêng đến mình: bài học kinh nghiệm về tình bạn, tình cảm hàng xóm, về tình cảm gia đình,…


*

Đắc nhân vai trung phong - người sáng tác Dale Carnegie

Mỗi chúng ta ai ai cũng đều có những sở thích của riêng bản thân và bản thân tôi cũng vậy, tôi luôn đam mê hiểu sách, tôi thích rất nhiều thể một số loại sách, phần đông cuốn sách để lại cho tôi nhiều ấn tượng nhất có lẽ rằng là cuốn Đắc Nhân chổ chính giữa của tác giả Dale Carnegie.

Cuốn sách này mang về cho tôi không hề ít nhiều kỹ năng và kiến thức hay vào cuộc sống, nó dạy tôi cách làm người, biện pháp đối nhân xử thay và dạy tôi biết phương pháp cư xử đúng mực với đa số người xung quanh. Con người dân có lẽ ai ai cũng có các cái yêu phù hợp của riêng rẽ mình cùng tôi suy nghĩ rằng vấn đề đọc sách đem về cho tôi không ít những kỹ năng bổ ích. Nó góp tôi cách tân và phát triển thêm tứ duy, học hỏi được nhiều bài học tập quý báu từ cuộc sống.Sách vở sẽ là tài sản niềm tin của bé người, cũng chính vì vậy, mỗi tác giả đều cố gắng chắt lọc rất nhiều cái cần thiết và quan trọng đặc biệt nhất mà lại mình tích lũy được để viết lên rất nhiều cuốn sách nhằm đời. Gia tài của mỗi con người là không giống nhau và phiên bản thân tôi suy nghĩ rằng tài sản mà tôi đã đạt được đó là vấn đề tích lũy vốn tri thức mà ngày ngày tôi sẽ dần học hỏi và rèn luyện, đó là thứ gia sản quý báu, không phải dùng bằng tiền có thể mua được, tôi buộc phải bỏ thời gian, công sức, tài sản của mình ra để học hỏi và có được nó, chính vì vậy tôi luôn trân trọng và phát huy nó từng ngày.Ngày nay làng mạc hội càng ngày phát triển, nhu yếu và nhu cầu đọc sách của bạn đọc cũng càng ngày càng giảm dần, chính vì thế sách vở và giấy tờ ngày càng mất đi giá trị của nó. Technology ngày càng tiến bộ con người ngoài ra quên đi những thứ có giá trị của cuộc sống, họ luôn tích lũy cho khách hàng vốn tri thức từ cuộc sống, nhưng hình như quên đi những thứ, đã ra yêu cầu trân trọng cùng giữ gìn nó mỗi ngày. Chúng ta cần phải biết sống một cách có ý nghĩa, gồm như vậy khi ngoảnh lại, bọn họ mới không cảm giác luyến tiếc bởi vì những gì đã xẩy ra với thiết yếu mình.Đắc Nhân Tâm có lẽ là cuốn sách mà lại tôi thấy nó có lợi nhất, một trong những cuốn sách cơ mà tôi đã từng đọc, nó không những làm cho tôi gọi được thẩm mỹ và nghệ thuật thuyết phục bé người, biết phương pháp sống chính xác hơn cho cuộc sống này, nhưng mà còn cung cấp cho ta vốn học thức lớn.Tác giả là tín đồ hiểu rộng, tài cao, chính vì thế, hầu như câu từ nhưng mà ông viết lên cũng luôn luôn giàu giá trị biểu tượng, con người cần phải học hỏi, trân trọng và giữ gìn những gia tài vô giá bán này, đó là tài sản quý báu mà bọn họ nên học tập hỏi, duy trì gìn cùng phát huy được giá trị hoàn hảo và tuyệt vời nhất của nó.Tôi thông thường có thói quen xem sách mỗi ngày, và điều đó làm đến tôi cảm thấy hạnh phúc, khi tôi tiếp thu cùng học hỏi được rất nhiều bài học có mức giá trị đến cuộc sống, nó không chỉ giúp tôi vạc triển được không ít hơn nữa đông đảo kĩ năng, cũng như tư duy đang bị khiếm khuyết của thiết yếu mình. Một biện pháp tư duy chính xác có thể góp tôi không ít điều trong cuộc sống đời thường này, chính vì thế, tôi luôn luôn phải cố gắng rèn luyện bản thân từng ngày để càng ngày càng hoàn thiện phiên bản thân mình nhiều hơn nữa.Sở thích với niềm mơ ước sẽ luôn đi cạnh bọn chúng ta, nó thúc dục ý chí và bản lĩnh của chúng ta mỗi ngày, cũng chính vì vậy, luôn luôn học hỏi, cố gắng rèn luyện phiên bản thân là vấn đề rất cần thiết và yêu cầu thực hiện. Chỉ có vấn đề học, hiểu và tứ duy bắt đầu giúp chúng ta hiểu được không ít điều từ cuộc sống này, mỗi bọn họ phải ý thức được trách nhiệm cũng tương tự giá trị của bản thân, để từ đó có tác dụng được phần đa điều có giá trị và chân thành và ý nghĩa nhất mà cuộc sống của bọn họ đang cần.Mỗi ngày chúng ta đều sống, rèn luyện cùng đang cố gắng để rèn luyện bản thân mình, điều ấy giúp chúng ta rất những trong cuộc sống. Một cuốn sách giỏi giúp họ rất nhiều điều trong cuộc sống. Nó dạy họ cách có tác dụng người, dạy bọn họ lớn lên trong làng hội có tương đối nhiều điều nặng nề khăn, cũng giống như mọi điều vất vả mà cuộc sống đời thường này sẽ đặt ra cho mỗi người.Luôn luôn rèn luyện bản thân mỗi ngày, nhằm từ đó chúng ta hiểu được rất nhiều điều có giá trị từ cuộc sống này. Luôn luôn học tập, rèn luyện cùng phát triển bạn dạng thân, để chúng ta cũng có thể học hỏi và trở nên một công dân bổ ích cho xóm hội này. Hàng ngày phải năng học tập hỏi, trở nên tân tiến mọi tài năng sống, để từ đó nâng cao được đông đảo kĩ năng tương tự như kinh nghiệm của mình.Chắc hẳn với mỗi chúng ta,Ai người nào cũng đều bao gồm ước mơ và các thú vui của riêng rẽ mình, dẫu vậy đối tôi niềm vui của tôi là được đọc phần nhiều cuốn sách mà mình thích mỗi ngày. Đặc biệt là " Đắc Nhân Tâm" một cuốn sách hay cùng vô cùng vấp ngã ích.


*

Hà Nội 36 phố phường - tác giả Thạch Lam

Tuổi thơ rất nhiều đứa con trẻ như bọn họ đều được nuôi dưỡng trọng điểm hồn bởi những cuốn sách. Sách là thứ siêu lạ kì, khi tôi hotline tên là thấy thiêng liêng lắm. Vì nhiều lúc trong những cuốn sách như gói gọn cả mái ấm gia đình tôi, quê nhà tôi - Hà Nội, chốn thân thiện tôi giữ hộ trọn một tx thanh xuân thuở còn thơ bé. Và nhà văn Băng Sơn cũng giống như vậy:"Hà Nội như ngày tiết thịt tôi, ko thể tách bóc rời ra được nữa..… tp hà nội có vật gì là tôi bao gồm cái đấy..…"(trích từ cống phẩm "Hà Nội rong ruối lẩn quẩn quanh").

cũng chính vì tôi yêu thủ đô hà nội đến như vậy nên bất kể thứ gì ở trong về Hà Nội, đối với tôi, chúng đa số đáng để tự hào. Từ biện pháp cầm đũa, cầm cố thìa, mang đến cách trải nghiệm một món ăn, trải nghiệm cái đẹp độ ẩm thực, hầu hết vang lên một đường nét văn hóa khác biệt của fan Hà Thành. Lúc nhắc tới các cuốn sách với ý nghĩa sâu sắc tương tự như thế, nào đâu tôi rất có thể quên được đông đảo lời văn nhẹ nhàng, sắc sảo bởi một óc quan liền kề tài tình như Thạch Lam với "Hà Nội băm sáu phố phường".Thạch Lam gồm viết:"Hà Nội gồm một mức độ quyến rũ so với những fan ở địa điểm khác… ở những hang cùng ngõ ngách của xã xa, tuyệt ở đầy đủ nương mật thẳm trong rừng núi, ban chiều vẫn có không ít người ngóng về một phương trời để cố trông thấy cái ánh sáng mờ của tp. Hà nội chiếu lên nền mây".Tôi cũng như nhà văn Thạch Lam, sống trong lòng thành phố hà nội Hà Nội, tất cả một sự bịn rịn gì quan trọng đặc biệt lắm, không nói được bằng lời, sức hút ấy còn thể hiện rõ nét hơn ở những người rời xa Hà Nội. Tp hà nội có loại thú vị khôn xiết riêng, cần yếu lẫn vào đâu được, mẫu thú riêng rẽ ấy là gì thì tự những người dân tới tp. Hà nội phải search thấy nó, nhưng dấu ấn sâu sắc nhất là lúc được nếm thử mùi vị của Hà Nội. Lời văn của Thạch Lam đưa tôi đi tựa như một nhà cỗ hành tùy hứng, rải rác qua những tuyến đường cổ kính rêu phong, đậm màu Hà Nội, đậm chất phương Đông. Vơi nhàng mở ra trước đôi mắt tôi là vô vàn đại dương hàng mời gọi. Những chiếc biển hàng xưa chẳng có cầu kì như bây giờ, chỉ dễ dàng là tên cửa hàng viết tay điểm thêm vài ba chữ giờ đồng hồ Pháp giỏi tiếng Tàu, vừa để diễn tả rõ sự du nhập mãnh liệt của văn hóa truyền thống phương Tây vào đất thủ đô, cũng vừa để làm nổi bật lên mẫu phong phú, nhiều mẫu mã của vùng khu đất tụ hội tư phương này. Nhưng những cái biển mặt hàng ấy cũng đâu thể nói lên được sự ngon dở trên từng món ăn.Thưởng thức món ăn uống của hà thành xưa cũ, không hẳn là chỉ rẽ qua hầu như nhà hàng phong cách rồi về, mà lại còn là sự rong ruổi bên trên từng bé phố. Vày chiếc đĩa sứ thanh lịch trọng đẳng cấp và sang trọng đâu thể nâng niu, gìn giữ hết mọi món quà bình dân của Hà Nội. Muốn ăn ngon ở Hà Nội, bắt buộc theo bước đi của Thạch Lam đi lê la không tính phố phường, đâu phải vài chục phút, mà nên là mặt hàng giờ, thậm chí còn thâu đêm suốt sáng. Bởi vì những trang bị tinh túy nhất đâu chỉ có dễ dàng tìm ra… Thạch Lam đưa ta rẽ qua phần đông hàng, cơ mà cũng chưa chắn chắn được điện thoại tư vấn là hàng, vì dễ dàng những của ngon vật lạ ở thủ đô hà nội là ở bên dưới vai, trên loại đòn gánh của mấy anh chị em bán sản phẩm rong hết. Thạch Lam kể: "Mỗi giờ là 1 trong thứ tiến thưởng rong không giống nhau, ăn uống quà cũng là 1 trong nghệ thuật, ăn uống đúng loại giờ ấy và lựa chọn đúng người bán hàng ấy, new là bạn sành ăn". đơn vị văn và chỉ còn ta cách thưởng thức món ăn, cách thương cảm tận hưởng hương vị của món ăn uống để có thể cảm cảm nhận hết loại "Hà Nội" vào đó.Những giờ đồng hồ rêu rao lẳng im vọng vào trong đêm, đầy đủ tiếng bước đi lê thê đượm sự mỏi mệt, nhưng chủ yếu những tiếng rao ấy, hợp lý là những lời ru của nhà hàng siêu thị mỗi đêm khuya? quà Hà Nội, một món rubi thần kì mà chỉ việc gọi tên thôi cũng khiến người phương không giống thèm muốn. Thành phố hà nội chỉ gói gọn gàng trong đêm, chén trà sệt nóng hôi hổi thổi bừng lên mặt ăn lẫn với miếng bánh khảo bột đầy môi. Hay hà nội cũng chỉ là chén bát bún chả, chén phở đậm đà điểm vài ba cọng rau xanh thơm buổi sớm. Hoặc hà thành cũng "thôn quê" lắm, dòng ngon của món xôi nếp với mừi hương nồng nàn vày mỡ hành khiến người ăn uống phải xuýt xoa ghi nhớ mãi.Hà Nội đơn giản là một thức kim cương đầy hiện đại của lúa non (hay còn được gọi là cốm). Thành phố hà nội chẳng qua cũng chỉ là 1 thành phố bè đảng lượt mặt hàng mạc như bao thành phố khác... Hà nội thủ đô chỉ vậy thôi nhưng mà sao khi đề cập đến, tín đồ ta lại ngoài ra cảm dìm được loại sức hút say mê của món ăn uống trên đầu lưỡi? do món ăn Hà Nội riêng lẻ lắm, hòa trộn giữa loại hương cổ xưa và nét đẹp của thời đại, để sáng tạo ra đa số món ăn uống mang vị chẳng đâu có được.Tác giả là một nhà văn nhưng tại sao hoàn toàn có thể biết rõ ngọn ngành về cách làm món ăn, biết được cách tận hưởng chúng? hợp lý và phải chăng Thạch Lam còn tồn tại một kĩ năng khác? Đầu bếp chăng? Nhưng toàn bộ là nhờ vào một tình cảm Hà Nội, khiến cho nhà văn bao gồm một sự rung hễ mãnh liệt về vị giác, để một khi hưởng thụ món ăn thì chẳng tài làm sao quên được, mà cũng chẳng ý muốn quên.

"Hà Nội băm sáu phố phường" chứa đựng cái tương đối thở cổ truyền rêu phong của một hà thành đã xa giờ chỉ với lại là hầu như kỉ niệm trong trái tim tưởng từng người. Cuốn sách giống như một chuyến hành trình mà bất kì ai ai cũng hằng mong ước để thỏa mãn cái vị giác lúc tới đất ghê Kì. Thạch Lam là một trong đứa con của thủ đô, tất cả đôi chút tự cao và khó khăn tính, cùng với những đánh giá đầy ngẫu hứng bằng lời văn chưa lúc nào xưa cũ.Nhà văn vinh danh việc trải nghiệm món ăn tương tự đóng vai một bạn nghệ sĩ, tạo ra một nét trẻ đẹp mãi nói chung trong văn hóa truyền thống người Hà Thành. Bằng thể văn tùy cây viết đầy tinh tế, cuốn sách cũng lưu ý cho chúng ta rằng vào văn chương từng gồm một tp hà nội xinh đẹp, hiền lành hòa và đậm đà mùi vị như thế!