Sống trên đời để làm gì?

Trong cuộc đời mỗi con fan chúng ta, có mấy ai chịu ngồi lại để xử lý câu hỏi: Sống để làm gì? tín đồ ta luôn tránh xa câu hỏi này như một căn bệnh dịch, mặc dù vậy căn bệnh này không buông tha cho bất cứ ai, và cái gì đến cũng biến thành đến...

Bạn đang xem: Sống trên đời để làm gì?


Tất cả chúng ta luôn chạy theo những ảo hình ảnh để rồi dứt cuộc đời mình trong một sự rỗng tuếch với vô vị. Do đó ngay trên ngày lúc này ta muốn xong xuôi ra khỏi từ điển của chính mình một quan lại niệm: Đời là bể khổ.
*

Nietzsche-một một trong những người tạo nên ra triết học hiện sinh vẫn thốt lên: "Đối với các nhà tứ tưởng của chúng ta, điều kì khôi là vấn đề thúc bách nhất không có ai chịu giải quyết: các bước của họ có lợi lợi gì... Và cho mục tiêu gì?"
Tất cả mọi chúng ta đang bị lạc lõng vào một nhân loại đầy rẫy những tiếng ồn. Tivi, radio, báo chí, internet... Tất cả mọi phương tiện thông tin đại bọn chúng đang nhồi nhét vào não bọn họ biết bao nhiêu loại thông tin. Từ bỏ vụ đánh bom vào một thành phố nào kia làm hàng ngàn người thiệt mạng, cho tới những quảng bá đầy lẻ tẻ về gần như món hàng nào đó...
Cùng một phân phát thanh viên cũng với tiếng nói đầy truyền cảm, luôn luôn thu hút và hấp dẫn người nghe vốn thường xuyên gây cho bạn một tuyệt hảo nghiêm trang về tình trạng chính trị làm sao đó, thì bây giờ đang truyền mua cho người theo dõi về mẫu giá của một chai nước mắm là bao nhiêu. Báo chí kể cho ta nghe về những bốn tưởng cũ mèm hay những thói quen ăn uống sáng của những cô đào mới nổi danh làm sao đó, cố nhiên là các vụ tai tiếng của những ngôi sao...
Tất cả những vấn đề này cứ được lặp đi lặp lại đến nỗi người ta đã mất biết đến tính đúng mực của những gì được nghe thấy. Ta không hề bị kích thích, say mê...cảm xúc và sự phán xét của ta luôn luôn bị chống trở và cuối cùng là cách biểu hiện hời hợt và lạnh nhạt với toàn bộ mọi câu hỏi trên đời.
*
Nhưng thi thoảng ta đề xuất tự hỏi: "TA ĐANG THEO ĐUỔI CÁI GÌ? TA SỐNG VÌ CÁI GÌ?"
.Thế vụ việc ở đây là gì? toàn bộ mọi sức lực của họ đều dành riêng cho một mục đích nào đó, và fan ta không khi nào nghi ngờ về tiên đề này: chúng ta biết được người ta có nhu cầu cái gì. Vắt nhưng không ai chịu dừng lại để đề ra câu hỏi: liệu mọi mục đích mà họ đang theo đuổi gồm thực sự là thứ mà bạn dạng thân họ mong muốn hay không?
Chúng ta thấy con người đang được huấn luyện theo cách thức lĩnh hội những cảm xúc vốn dĩ chưa phải là của mình, ta học giải pháp "hoà đồng với đa số người", "giống như tín đồ khác", "thân thiện"... Ví như anh không mỉm cười thì anh đang bị đánh giá là kẻ thiếu thốn tính cởi mở, mất lịch sự, cho nên anh nên học cách lịch lãm nếu như anh muốn bán tốt những dịch vụ của mình, mặc dù rằng anh bao gồm là bồi bàn, người bán sản phẩm hay y bác sĩ...
Chỉ có những người nằm dưới cùng lan can của làng mạc hội, những người dân không còn gì khác để bán, và những người ở tận trên cùng bậc thang của xóm hội mới không cần thiết phải tỏ ra quan trọng "cởi mở". Sự thân thiện, hưng phấn và phần lớn thứ mà tín đồ ta đến là hoàn toàn có thể bày tỏ vày một nụ cười, lúc này nó đang trở thành một bài toán đầy trang bị móc mang đến nỗi người ta hoàn toàn có thể bậc tắt nó một phương pháp thật dễ dãi giống như bậc tắt công tắc nguồn điện.
Ban đầu thì nhiều cá thể cũng dấn thấy hành vi này là làm cho bộ, tuy thế lâu dần dần theo thời gian thì bạn ta đã mất luôn ý thức về nó, từ bây giờ họ đã không còn khả năng để phân biệt được đâu là cảm xúc giả sinh sản và đâu là sự gần gũi tự nhiên. Chứng trạng méo mó và giả chế tác này cũng diễn ra đối với bốn tưởng sáng tạo của nhỏ người, ngay lập tức từ quy trình giáo dục đầu tiên thì những bốn tưởng sáng tạo luôn bị chống cản bởi vì sự nhồi nhét đủ đều thứ vào vào đầu óc nhỏ người, hàng nghìn sự kiện vụn vặt vốn chẳng ăn nhập gì cùng nhau cứ bị nhồi bừa vào đầu của bọn họ theo ý kiến nó như thế nào thì ra.
Trên thực tế việc thu nạp một sự kiện nào đó mà không biết được ý nghĩa sâu sắc của nó là điều trọn vẹn vô nghĩa, nó có công dụng như khi fan ta muốn mày mò về cách sẵn sàng làm một cuộc hành trình qua sa mạc Sahara, nhưng lại được hướng dẫn về đời sống ở Bắc Cực.
Theo dòng chảy của lịch sử, quyền uy của Giáo Hội được sửa chữa thay thế bởi uy quyền trong phòng Nước, rồi nạm cho đơn vị Nước là quyền uy của Lương Tri, và trong thời đại của chúng ta cái oai quyền ẩn danh này thường nấp dưới tên gọi "Ý thức cùng đồng" tốt "Ý loài kiến dư luận". Con tín đồ đã sống trọn cuộc sống mình nhưng chưa lúc nào biết được mùi vị thực sự của cuộc sống, duy nhất cử nhất rượu cồn của bọn họ không khởi hành từ yêu cầu của phiên bản thân, mà tất cả mọi hành động đều là do sự tinh chỉnh của dư luận-con người đã bị biến thành con trâu và được "ý con kiến dư luận" xỏ mũi dẫn đi.
Vì đã thoát ra khỏi những hình thái nạt doạ trực tiếp và phía bên ngoài như trước kia, vì thế con tín đồ thường không nhận ra rằng mình đã trở thành nạn nhân của một các loại uy quyền mới. Chúng ta đã bị trở thành cái thứ sống trong mộng ảo của loại được call là "tự do", toàn bộ mọi tín đồ đều sinh sống trong một trái đất mà nghỉ ngơi đó quan trọng nào cảm giác được phần nhiều mối liên hệ đích thực-mối tương tác giữa con bạn với bé người. Mọi người và mọi công việc cho mặc dù đó bao gồm là anh buôn bán báo, chị viên chức, người học sinh... Thì vào bất cứ giờ phút nào họ cũng cần đóng một vở kịch, độc nhất cử độc nhất vô nhị động phần nhiều chỉ nhằm diễn cho tất cả những người khác xem.
Lúc này loại gọi là ý thức về "trách nhiệm" như ta sẽ thấy đang tràn trề trong cuộc sống của con tín đồ hiện đại, thật ra nó bị lệch lạc một cách khủng khiếp bởi sự dồn nén của buôn bản hội, "lương tâm" là một trong người chủ ác độc do thiết yếu con người tự quàng vào bản thân mình, nó ảnh hưởng con người hành động theo các ý ao ước và phương châm mà chúng ta tưởng là của chính mình, vào khi thực tiễn thì nó là việc tiếp thu từ những yên cầu của thôn hội mặt ngoài.
"Trách nhiệm"- nó săn đuổi bọn họ gay gắt và ác liệt, nó ngăn cản họ mơ mộng với hạnh phúc, nó biến chuyển cả cuộc đời của chúng ta thành hồ hết chuỗi ngày đền tội cho phần nhiều thứ tội vạ kì viên nào đó mà người khác vẫn gán cho.
Khi còn đi học chúng ta được giáo dục và đào tạo rằng phải bao gồm điểm tốt, khi trưởng thành và cứng cáp thì muốn thành đạt hơn trong cuộc sống, kiếm được không ít tiền hơn, có được không ít quyền lực hơn, sở hữu được chiếc xe xuất sắc hơn... Song không có bất kì ai chịu dừng lại để suy ngẫm thân một chuỗi hành vi cuồng điên đó, thì sự việc đằng sau hoàn toàn có thể làm mang lại họ thức giấc ngộ: "Nếu tôi bao gồm được quá trình mới này, ví như tôi đạt được cái xe pháo hơi mới này, trường hợp tôi giành được căn nhà mới này... Rồi thì sao? Đâu là mục đích cuối cùng của toàn bộ những mẫu đó? bao gồm thật là bạn dạng thân tôi mong mỏi chúng tốt không? hợp lí tôi đang làm việc theo những mục tiêu được chỉ ra rằng sẽ khiến cho tôi hạnh phúc, thứ hạnh phúc đó gồm tồn tại sau khi tôi đạt được chúng xuất xắc không?"
Thế tuy vậy khi những thắc mắc này được đề ra thì nó thật khủng khiếp, chính vì nó đã phủ nhận toàn thể mọi hoạt động sống của con người. Thế cho nên những bé người thông thường có xu hướng rủ quăng quật càng nhanh chóng càng giỏi những để ý đến phiền hà này, bọn họ thấy bản thân bị làm phiền vị những thắc mắc đó, họ cảm thấy mệt mỏi hay chán chường vì chưng nó quá béo khiếp đối với họ, họ tìm giải pháp che che những suy nghĩ về vấn đề ý nghĩa sâu sắc của hành động bởi đông đảo thói quen thuộc trong chuyển động hàng ngày, bởi thú vui mà còn tín đồ tìm thấy trong số mối dục tình riêng tứ hay dục tình xã hội, bởi thành công trong công việc, bởi bất kì những trò tiêu khiến nào, bởi câu hỏi "tận hưởng trọn niềm vui", "tạo ra những mối quan liêu hệ", "đi đây đi đó"...
Thế dẫu vậy một ngôi sao sáng không thể làm sáng lên cả thai trời, nỗi cô đơn sốt ruột khi bị bỏ lại trong sự khuất tất của cuộc đời dù sớm xuất xắc muộn thì fan ta cũng thừa nhận ra, nó khiến cho những người ta tất yêu nào chịu đựng đựng thêm được nữa, nhưng mà làm người thông thường thì cũng có cái tốt của nó: chúng ta lại cố chịu đựng và tiếp tục theo xua đuổi những phương châm mà họ cho là của mình. Tuy nhiên tất cả đông đảo điều bên trên chỉ chứng minh một sự lạc lối của bé người: họ đến rằng bạn muốn cái gì và mình sống bởi vì cái gì nhưng lại thật ra họ chả biết được bạn muốn cái gì và mình sống vị cái gì.
Để dấn thức được sự việc này thì fan ta nên phải nhận ra rằng: biết được mình thực sự ước ao gì là việc làm ko hề tiện lợi như tín đồ ta thường nghĩ, đó là một một trong những vấn đề khó khăn nhất mà bất kì người nào cũng phải đối mặt: Tôi ước ao gì? Đây là một thắc mắc mà tín đồ ta thường tốt né tránh bằng cách chấp nhận thêm các mục đích, sở thích của bạn khác hay 1 nhóm fan nào đó với cho chính là của mình, bài toán này tương tự như câu nói: Anh phù hợp gì? Tôi thích rất nhiều thứ mà fan ta bắt tôi đề xuất thích.
Khi diễn biến chung của một vở kịch được dàn dựng lên, thì mỗi một người được phân công để đóng một vai diễn đầy sinh động trong đó, họ hoàn toàn có thể diễn nó một giải pháp thật xuất sắc, nhưng ở đầu cuối họ ko hề do dự về vai diễn của mình có ý nghĩa như rứa nào đối với vở kịch, và bởi đó dứt của vở kịch này là một hành vi đầy nhạt nhẽo, vô vị: tín đồ diễn chấm dứt bước xuống dưới nhằm nhường chỗ cho người chưa diễn cách lên.
Câu hỏi này nghe có vẻ là điên rồ, tuy nhiên đằng sau nó là cả một sự cay đắng và bi phẫn. Con fan ta đã biết thành đánh mất đi dòng tôi của mình, điều này có nghĩa là con người chỉ gồm thể đảm bảo cho sự mãi sau của bạn dạng thân bằng phương pháp sống theo sự ao ước đợi của fan khác, nếu ta ko sống theo sự hướng dẫn đó thì ta không những bị kháng đối mà ngày dần bị xa giải pháp và cuối cùng là ta bị tiêu diệt.
Bằng cách đáp ứng nhu cầu sự đòi hỏi của người khác thì ta luôn luôn sinh hoạt trong chứng trạng an toàn, tuy nhiên cái giá bắt buộc trả là thừa đắt, chính là ta phải gật đầu đồng ý từ loại bỏ đi chính bạn dạng thân mình. Nói một giải pháp ngắn gọn thì cá nhân đã không thể là thiết yếu mình nữa, con fan đã hoàn toàn mô phỏng theo hình thức tính bí quyết mà phần đa kiểu mẫu văn hoá đem lại cho họ, và vì thế mà bọn họ trở đề xuất giống với tất cả mọi người, với con tín đồ này chính là con người mà bạn xung quanh mong đợi. Cá thể nào từ quăng quật cái tôi thì cá thể đó liền trở thành một cái máy, một cái máy chẳng khác nào hàng trăm, sản phẩm triệu chiếc máy xung quanh nó.
Khi trẻ em được hỏi liệu chúng có muốn đến trường giỏi không? Câu trả lời luôn là: "đương nhiên em muốn", mà lại liệu câu trả lời này có phản ánh đúng sự thật? Trong không hề ít trường hợp thì câu vấn đáp này là hoàn hoàn không bao gồm xác, đứa con trẻ đó hoàn toàn có thể muốn mang đến trường song nó lại thích chơi đùa hay làm cái gì khác hơn.
Ở trên đây với trẻ nhỏ thì vụ việc này không cần bàn cãi, bởi đó là lứa tuổi mà chúng cần phải được dẫn dắt. Nhưng vấn đề đặc biệt quan trọng là sinh hoạt đây: hầu hết người ta luôn luôn bị một áp lực vô hình nào đó xỏ mũi từ dịp sinh ra cho tới lúc chết đi. Khi chiếc tôi thật sự đã bị đánh mất và được thay thế sửa chữa bằng mẫu tôi giả chế tạo ra thì cá nhân luôn lâm vào cảnh tình trạng vô cùng bất an và lo sợ, bạn ta luôn luôn sống trong nghi ngờ tính đến suốt đời, đó là hậu trái của việc đánh mất phẩm tính của mình, và vấn đề sống với 1 phẩm tính nào đó được tạo thành bằng sự đồng tình và gật đầu đồng ý từ phía bạn khác.
Vì vắt cho nên bây giờ cuộc đời chỉ là một mớ bòng bong mà thiết yếu nào gỡ nổi, con người luôn bị thôi thúc hành vi bởi hầu như lực lượng mà họ không tài nào gọi được, nhỏ người hành vi hấp tấp từ địa điểm này vội vàng vàng mang đến chỗ nọ, tuy nhiên họ chóng vánh chỉ để mà vội vàng, và ở đầu cuối cuộc đời của con người đã mất một mục tiêu hay mục đích nào cả, vì solo thuần cuộc đời từ bây giờ chỉ là hầu như chuỗi ngày đền rồng tội cho các thứ lầm lỗi nào đó mà người khác sẽ gán cho.
Nietzsche nói: "Hầu như tất cả mọi hoạt động của con người hợp lý và phải chăng đều nhằm mục đích một mục đích là ngăn cản con fan cảm cảm nhận đời mình, nhờ sự phân tán tiếp tục các dòng tư tưởng của họ. Sự gửi biến điên cuồng này là 1 trong những trò múa rối, một ảo giác khiến cho con người ta bỏ quên mình là ai. Thế nhưng vì sao người cao thượng luôn mong hy vọng điều ngược lại? nguyên nhân họ lại ước muốn được cam chịu đựng khổ đau vì cuộc sống? bởi vì họ vẫn vễnh tai lên để nghe ngóng cùng ý thức được vấn đề, bọn họ tuyên bố: "tôi chỉ mong là tôi thôi". Vụ việc này thực sự là kinh khủng, chính vì nó đặt ra cho tất cả những người ta một câu hỏi phi thường: tại sao tôi phải sống bên trên đời? Tôi đang học được gì từ cuộc sống này? Làm cố nào tôi mới rất có thể trở thành tôi? họ luôn băn khoăn day xong xuôi và nhận biết rằng ko ai cực khổ hơn mình...
Trái lại thì các con tín đồ đồng loại với họ đang say sưa giơ cả nhị tay về những đổi mới cố huyễn hoặc đang rất được bày ra trên sảnh khấu, trong các số đó có cả hàng nghìn vai trò khác nhau, người trẻ tuổi, kẻ già nua, bậc phụ vương mẹ, công dân, thầy tu, công chức, nhà buôn... Tất cả đều khoe khoang và chỉ còn nghĩ mang lại tấn hài kịch mà người ta đang đóng góp với nhau, không nghĩ gì tới cố giới mà người ta đang sống. Với câu hỏi: Tại sao tôi sinh sống trên đời?Họ đang lập tức trả lời với vẻ kiêu hãnh: để đổi mới một công dân tốt, một nhà thông thái, một hình thức sư... Mà lại dù sao đi nữa thì các con tín đồ này vẫn cứ là họ, là một đồ vật không hơn không kém chứ chẳng đề xuất thứ gì khác.

Xem thêm: Đắp Mặt Nạ Giấy Đúng Cách - Các Bước Mang Lại Hiệu Quả Làm Đẹp Thần Tốc


Sự thiệt là như vậy, thời gian nào con tín đồ cũng ngoài ra ở trong tâm lý bận rộn, họ tía chân tứ cẳng, vội nóng vội vàng nhằm làm ngừng những nhiệm vụ trong ngày. Hình như con người hiện nay đang bị sóng gió cuộc đời cuốn trôi dạt đi, nhưng sau cùng họ lại lần khần mình vẫn cập đến bến bờ nào.
Nói một cách ngắn gọn thì con bạn đã trọn vẹn bị lạc lối trê tuyến phố đời, phía sau cái điện thoại tư vấn là tiến bộ và thành công, thì con người đang chạm chán phải một sự xấu số ghê gớm, trên thực tiễn là đã đứng bên trên bờ tuyệt vọng, họ đang cố dính níu một biện pháp vô vọng vào mẫu được hotline là tồn tại, tất cả mọi con bạn đang dần dần trở nên đồng điệu và không người nào có được sự khác biệt nào với những người xung xung quanh về bình diện tâm lí.
Có còn chăng sẽ là sự khác hoàn toàn về nước ngoài hình, thương hiệu gọi... Bọn họ khai báo danh tánh mình mang đến nhân viên đường sắt để sở hữu vé tàu, chúng ta mặc đồ theo đúng giới tính của mình-tất cả những điều này ngụ ý cho sự thèm khát được khác hoàn toàn với tín đồ xung quanh, và điều này có lẽ là tàn tích sau cuối cho sự dính níu vào bản ngã của bé người.
Bất cứ một cá nhân nào cũng ước mơ được sống, tuy thế chính bởi vì là một cái máy vì thế người ta đã hết cảm dấn được cuộc sống theo nghĩa là hành vi tự ý, là việc giãi bày tư tưởng theo lưu ý đến của riêng biệt mình mà lại từng cá nhân xem đó như thể sự biểu hiện cho sự mãi mãi của mình. Vậy đâu là ý nghĩa cho sự trường tồn của bé người?
Mặc cho dù con fan đã được giải phóng thoát ra khỏi những trói buộc bên ngoài vốn bức tường ngăn họ trong những hành cồn và quan tâm đến mà chúng ta thấy là ưng ý đáng, họ đã có tự do tuân theo ý bạn thích nhưng vấn đề còn lại là bọn họ không biết mình muốn gì và cảm giác gì? bé người hiện đại đang đề nghị tuân theo một uy quyền ẩn danh và sống một cuộc đời vốn chưa hẳn như mình mong muốn ước, càng làm như thế thì fan ta càng cảm giác bất lực cùng càng bị tóm gọn buộc yêu cầu tuân theo, bất chấp vẻ hiệ tượng lạc quan tiền và nhà động, nhỏ người tiến bộ đang bị kiệt sức vị một cảm giác bất lực sâu sắc đến nỗi người ta chỉ từ biết chú ý trân trối vào cuộc sống, và từ từ không còn một chút cảm hứng gì so với các sự kiện dang diễn ra.
Nhìn vào hiệ tượng thì con người tỏ ra khá định hình trong đời sống kinh tế tài chính và buôn bản hội, tuy nhiên thực sự là nguy hại nếu bạn ta lờ đi nỗi bất hạnh sâu kín nằm phía đằng sau vẻ vẻ ngoài thích ứng đó. Đời sinh sống mất đi chân thành và ý nghĩa của nó bởi vì ý nghĩa này đang không tồn tại, con fan đã trở nên vô vọng và khốn cùng, nhỏ người đã hết được sống và chết một bí quyết thanh thản, chính vì còn gì tệ sợ hãi hơn khi con người đã đánh mất đi ý nghĩa sâu sắc cuộc đời.
Khi mất đi ý nghĩa cuộc đời thì con người sẽ lâm vào cảnh tình trạng mất phương hướng, hay là những xích míc mà thiết yếu nào bay ra được, lúc này con bạn đã mất đi tinh thần vào tất cả, họ ban đầu sa đoạ dần vì chưng bia rượu, cờ bạc, gái điếm, trai bao và phần đa thú vui súc đồ vật khác, họ lãnh đạm với nghệ thuật, thô cằn về tình cảm, nông cạn trong tình yêu, con tín đồ đã bị biến thành con thiết bị không rộng không kém. Với chính bọn súc đồ gia dụng này chứ không có ai khác vẫn làm đảo lộn tất cả mọi quý giá và thực sự trên đời, lũ rác rưởi cùng ghê tởm đó giống như một tình trạng bệnh dịch mũi nhọn tiên phong độc bạn khác và xã hội, vì chưng những loại này luôn tôn thờ sự dối trá, và đúng là "chân lý như ánh nắng làm cho người ta mù quáng. Điều gian dối thì ngược lại, nó như ánh hoàng hôn xinh tươi và đem đến giá trị cho mỗi sự vật".
Lũ tín đồ này tệ hại cho nỗi ta có thể mượn lại lời của những bậc chi phí bối như Michel Mourre nói: "đó là bầy vô thôn hội, phe cánh bệnh hoán vị và bầy đàn thất chí", đối với Adamop "đó là đa số bóng ma túng bấn ẩn, đầy đủ gã què cụt... Và luôn luôn là hồ hết kẻ loàn thần kinh, sống Ionesco: "đó là lũ bù nhìn, những bé rối, những nhân đồ gia dụng dở dở điên điên", xuất xắc Becket: "đó là phần lớn kẻ vô gia cư, hầu như thằng hề, những bầy tàn tật", rồi Thackore: "đó là bầy quị luỵ với người trên và tàn ác với bạn dưới", và Nietzsche: "đó là số đông kẻ yếu nhát, sợ sệt, vô giá trị, đông đảo kẻ hay nghi ngờ với tầm nhìn dáo dát, phần lớn kẻ bần tiện, loại fan chó má, gần như kẻ ăn xin nịnh hót cùng trên hết đó là bọn luôn nói láo".
Như vậy từng cá nhân đang dần cảm giác bất lực vào một mớ láo độn những sự kiện, với họ luôn mong hy vọng có một ai đó hoàn toàn có thể chỉ mang lại họ hiểu được họ phải làm cái gi và nên đi về đâu. Nhưng cũng đều có một nghịch lí, lúc một cá thể nào đó muốn làm cho mình một sự không giống biệt, thì chúng ta lại bị lâm vào tình trạng bất lực và bấp bênh của một con fan cô độc trong xóm hội.
Vì kiệt sức do đó người ta ban đầu có những thiếu tín nhiệm về bản thân mình, về ý nghĩa sâu sắc cuộc đời và sau cùng là vày mọi chuẩn chỉnh mực nhưng theo đó có thể hướng dẫn mang đến mọi hành động của nhỏ người. Cả sự bất lực và không tin này đang đẩy con tín đồ vào đường cùng: họ gật đầu đồng ý để ý kiến dư luận xỏ mũi dẫn đi. Mặc dù thế cũng vẫn là thắc mắc này: nếu như như tôi chẳng đề nghị là một cái gì khác quanh đó cái cơ mà mọi người đã gán mang đến tôi, cụ thì tôi là ai?
Trong những vở kịch của bản thân mình Pirandello đã mô tả sự cảm nhận sâu sắc của ông ta như sau, ông bước đầu với câu hỏi: Tôi là ai?Tôi có sự khắng định như thế nào khác cho nhân vị của mình ngoài chiếc mà bạn ta đã gán mang đến tôi? Câu vấn đáp của ông ta đã phản ánh một chứng trạng tệ sợ của con tín đồ hiện đại: Tôi không tồn tại nhân vị làm sao cả, chẳng tất cả một bạn dạng ngã nào cả xung quanh một hình bóng phản nghịch chiếu phần nhiều gì mà fan khác đã đòi hỏi nơi tôi, vì thế tôi chỉ nên "những gì mà tín đồ khác yên cầu nơi tôi".
Hậu trái của việc đánh mất đi ý nghĩa của cuộc đời đã được so sánh rất thâm thúy bởi Becket, Ionesco cùng Adamop-ba rường cột của kịch phi lý. Các nhân trang bị trong kịch bất hợp lí đều luôn luôn thảm hại, điên rồ, mất trí... đây là hậu trái của bài toán con người đã không còn biết mình sống để triển khai gì.
Trong tác phẩm danh tiếng nhất của Becket là Trong khi chờ đón Godo, thì cái vô lí của cuộc sống được mô tả một cách rất là sâu dung nhan trong câu hỏi: đề xuất chăng cuộc sống của con người chỉ là một trong chuỗi ngày chời đợi-chờ cái chết? Ý nghĩa của lời nói này được biểu thị qua lời lẽ của nhân trang bị trong kịch: "Không có cái gì trôi qua, không ai tới, không người nào đi, thật sự lớn khiếp", tốt "ngày nào cũng giống như ngày làm sao vậy một ngày vẫn chưa đủ xuất xắc sao?"
Điều này lại liên tục được miêu tả trong item Tàn cuộc, Hamm-nhân đồ gia dụng trong tè thuyết nói: "Chúng ta thở, chúng ta biến đổi, họ rụng mất tóc, mất răng, thiếu tính sự tươi mát, thiếu tính lí tưởng". Còn Clao thì "có cơ hội trèo lên ghế đẩu, nhòm qua ống kính. Clao sẽ thấy bên cạnh kia là đại dương, nhưng biển cả chỉ là số không, ko cánh buồm, không cánh hải âu, còn sóng thì y như chì". Tàn cuộc cũng đưa ra một triết lí đắng cay cho cuộc sống không ý nghĩa sâu sắc "Cuộc đời là gì? Sống để làm gì? bao gồm thể hoàn thành được rồi đấy... Cả cuộc đời vẫn chỉ cần những câu hỏi như rứa mà thôi". Nell cũng phát biểu: "Tại sao lại cứ diễn mãi trò đời này, ngày nọ sang ngày kia". Còn Hamm: "Sự chấm dứt đã phía trong cái mở đầu, ấy vậy mà tín đồ ta vẫn tiếp tục tiếp tục".
Hầu hết những nhân vật mà lại Becket miêu tả đều tất cả mối contact với phần đa vai hề và những nhỏ rối, ngoài ra ý ông ta ý muốn nói: trong cuộc đời, bé người y hệt như là những con rối, bị lag giây một cách thảm hại để làm những trò hề. "Trò chơi" mà những nhân thiết bị đang chơi trên sảnh khấu, cũng chính là những tấn trò mà mỗi một con fan ngoài đời đang chơi, dù đó là vô vị.
Đối với Ionesco thì "bi kịch của bé người luôn luôn là hài kịch". Vị vậy suy đến cùng vui nhộn chỉ tạo cho tính chất bi lụy ngày một tăng thêm, cuộc sống đã không còn ý nghĩa hôm nay sự sống thọ của con tín đồ thực sự đáng bi thảm cười, như Becket nói: "Chẳng tất cả gì bi thảm cười hơn là nỗi bất hạnh... đó là điều hài hước nhất nai lưng gian".
Một thắc mắc tiếp theo lại xuất hiện:liệu thắc mắc sống để gia công gì gồm nên hỏi xuất xắc là mặc kệ nó đi nhằm rồi sống?
Camus nói rằng: "Việc hỏi rằng cuộc sống này xứng đáng sống hay không đáng sống là một câu hỏi cơ phiên bản nhất trong mọi câu hỏi. Toàn bộ những câu hỏi còn lại, như nhân loại là ba chiều hay các chiều, trí tuệ bao gồm chín tuyệt mười hai phạm trù các chỉ là những câu hỏi đến sau".
Như vậy dù cũng muốn hay không thích thì câu hỏi: Sống để gia công gì, yêu cầu được xử lý càng nhanh càng giỏi nếu như họ thực sự mong mỏi biết được cuộc sống đời thường này là gì.
Tiểu thuyết kiếm hiệp Tru Tiên bởi vì Tiêu Đỉnh viết, mặc mặc dù cho là về ma quỉ, thần thánh... Tuy nhiên có một đoạn văn này rất rất đáng để suy ngẫm:
Quỉ Lệ-nhân vật chính nhìn Chu độc nhất vô nhị Tiên bỗng hỏi: "Tiền bối thử nói xem, những người dân vô tội bị chết oan ấy, ai chẳng phải là rất nhiều con tín đồ như bọn chúng ta, ai chẳng đang sống một phương pháp yên lành? chưa hẳn là toàn bộ, nhưng chí ít là chín chín vào một trăm con người vốn dĩ các chẳng làm hại người hay súc vật, nhưng vì sao họ lại chịu đựng phần đa tai hoạ tai cất cánh vạ gió".
Chu độc nhất vô nhị Tiên đáp: " Ngươi bây giờ đang đứng được khu vực đây, còn những người dân vô tội thì đã bỏ mạng, ta hỏi ngươi, ngươi cho là do duyên cớ gì?"
Quỉ Lệ lặng ngắt một hồi lâu mới nói: "Ta khác với họ, ta tu tập đạo pháp, buộc phải dù hồ ly tinh kéo mang lại ta vẫn tránh được"
Chu độc nhất vô nhị Tiên gật đầu: "Vậy thì ngươi mang lại rằng người nào cũng như ai, chính là ngươi nhìn xuất phát điểm từ một tầm cao, xuất phát điểm từ 1 cảnh giới rộng lớn lớn tương tự như Phật Môn của Thiên Âm trường đoản cú vẫn nói bọn chúng sinh là bình đẳng. Theo lời của Phật Môn thì đâu phải là chủng loại người, nhưng loài mãnh thú thì cũng có thể có khác gì với chúng ta. Lão chấm dứt lại mỉm cười rồi nói tiếp, nhưng mà đâu thể làm sao nhìn thế gian theo cách nhỏ dại nhoi và đơn giản và dễ dàng đến như thế? Ngươi có khả năng thần thông, gồm pháp lực cao tay nên rất có thể thoát thân vào tử địa, hoàn toàn có thể siêu thoát để vượt lên trên tầm chúng sinh phàm tục, nói là bọn chúng sinh bình đẳng nhưng khi để ý đến tỉ mĩ thì chưa bao giờ có đồng đẳng cả."
Vẻ khía cạnh Quỉ Lệ khởi sắc hoang mang, hắn chầm lờ đờ lắc đầu: "Ta không mong muốn vượt lên trên bọn chúng sinh, ta cũng không tồn tại lòng tự bi phổ độ, ta tuy tu đạo nhưng lại cũng không có chút xem xét trường sinh bất tử".
Quỉ Lệ cười cợt gượng gạo với tiếng nói đầy chua chát: "Đúng thế, ta hy vọng cái gì thì chính phiên bản thân ta cũng ko biết".
Sắc khía cạnh hắn thường xuyên thay đổi, vầng trăng sẽ treo cao thân trời toả ánh xoàn rực rỡ, láng hắn trải lâu năm xuống mặt đất.
Chu độc nhất vô nhị Tiên lặng lẽ nhìn Quỉ Lệ, ánh nhìn lão hoàn toàn khác với tất cả ngày, trước mắt lão là nhân thiết bị duy tốt nhất trên trần gian đã tu tập kết thúc bốn quyển Thiên Thư, mình đầy đạo pháp quỉ thần khó khăn lường. Nhưng từ bây giờ nhìn vào thì hình như Chu duy nhất Tiên còn cao hơn cả hắn. Trông lão rất nho nhã ung dung, làn gió đêm thổi qua mặt mái tóc bạc trắng, ngoài ra cả ánh trăng cũng lặng lẽ âm thầm tụ lại bên lão.
Nhưng Quỉ Lệ thì dường như không cảm thấy tất cả gì khác lạ, thực tế thì Chu tuyệt nhất Tiên vẫn đang đứng im lành trước mặt hắn, còn hắn thì đang đắm chìm trong suy tư.
Sau một hồi, Quỉ Lệ gượng gạo gạo mỉm mỉm cười nói: "Xem ra, ta đúng là chẳng ra gì cả, trong cả ta sống do cái gì, ao ước cái gì thì tức thì chính bản thân ta cũng không biết".
Quỉ Lệ sững sờ, đây là lần thứ nhất hắn nghe Chu duy nhất Tiên gọi mình là đại trượng phu trai trẻ. Dẫu vậy điều này chưa hẳn là công ty yếu, sau một lúc không thể tinh được hắn nói: "Xin thỉnh giáo, tiền bối nói ta sai, vậy thì ta sai tại phần nào?"
Chu độc nhất vô nhị Tiên vẫn điềm đạm: "Ngươi cho rằng mình nghĩ không ra bản thân sống do cái gì, có nghĩa là hạng ko ra gì à? Theo ta thì ngược lại, ngươi đang biết nghĩ về đến vụ việc này thì đó là nơi hơn tín đồ của ngươi".
Quỉ Lệ bước đến mặt lão, nhìn theo hướng tay lão chỉ, vào thành Hà Dương bên dưới ánh trăng vàng, đều đốm lửa đèn không ngừng nhấp nháy trong không khí yên tĩnh.
Chu nhất Tiên nhìn đám lửa đèn, ánh mắt lão biểu lộ một chổ chính giữa trạng đầy phức tạp, lát sau lão yên tâm nói: "Ngươi vẫn thấy được hầu như gì?"
Chu tuyệt nhất Tiên gật đầu: "Phải, ánh đèn. Các đốm sáng ấy tương tự như những con người đang sinh sống trên trần gian này, hay những họ đắc chí, hoặc là họ không đắc chí, mà lại họ vẫn phải liên tiếp sống. Ngươi nghe đây, chẳng rõ trong đông đảo chúng sinh có không biết bao nhiêu fan sống chỉ để cơ mà sống, cơ mà người băn khoăn vắt óc để quan tâm đến về vụ việc sống để triển khai gì như ngươi thì vạn người không có lấy một"