TRUYỆN NGẮN TÌNH YÊU CẢM ĐỘNG VÀ LÃNG MẠNG NHẤT

Các bạn thân mến. Tình yêu đôi lúc không cần tới các lời nói, chỉ việc hai trái tim gồm cùng chung nhịp đập với khe khẽ rung lên rất nhiều giai điệu yêu thương thương. Blog Radio tuần này, xin mời các bạn hãy lắng nghe số đông tâm sự, những mẩu truyện về phần đông tình yêu lặng lẽ như thế. Dù lời yêu thương thương chưa nói nhưng dường như họ đã cảm thấy trái tim bản thân thuộc về nhau.

Bạn đang xem: Truyện ngắn tình yêu cảm động và lãng mạng nhất

• Lá thư trong tuần: Ru em thận trọng nhé!Tôi vẫn lưu giữ về em trong số những đêm thu nhẹ dịu gió heo may. Ngày ấy, tôi đam mê em bởi vì nụ cười duyên dáng tôi bắt gặp trên phố thị ồn ào. Tôi như kẻ không kiểm soát và điều hành được lí trí theo em chỉ nhằm ngắm mãi “kẻ dưng với duyên thầm” có tác dụng trái tim ngây ngu này say nắng. Nhớ lại trong khoảng lặng vô định, tôi loáng thấy đôi mắt mình ươn ướt, cay xè đi.
Gió luồn khe cửa nhỏ, đôi mắt kẻ mộng mơ đăm đăm nhìn ra ngoài đường phố. Đêm nhung huyền và ít rầm rĩ hơn. Kế bên kia, gió thổi bay nhẹ làn áo mỏng e thẹn, mơn trớn trên gần như hữu hạn tàn phai về cô nàng ấy. Cô nàng trẻ gồm dáng mảnh mai cùng làn domain authority nâu sạm. Em say đắm cột tóc lệch song gà. Em thích đồ jeans rách, vá và đôi giày cao cổ cá tính. Em ngang bướng nhưng cần yếu giấu được sự thanh thanh khi bên tôi. Đôi má em ửng hồng hầu như lúc e thẹn. Loại cúi đầu mang lại một nụ cười tủm tỉm có tác dụng tôi nặng nề quên em. Tôi vẫn tự hỏi: “Em bao gồm yêu tôi?” hay chỉ riêng rẽ tôi cảm quí em đối kháng phương.
*

Em của tôi thích lang thang trong số những ngày tháng như một kẻ chẳng bận tâm đến các rối ren tựa vô vàn tua tơ do vô tình xuất xắc hữu ý cuộc đời giăng mắc vào mình. Em mê say rong ruổi một trong những mùa gió lộng, giữa đêm khuya, tốt mờ sáng.Em đam mê đặt bước đi trên những nhỏ đường lạ lẫm mà có thể chẳng tất cả lần sản phẩm hai cù lại. Cùng trong chiếc sự lang thang của mình, em lặt nhặt vào tim loại hứng khởi như 1 kẻ chuẩn bị sẵn sàng khoác ba lô lên vai đi bất cứ đâu, làm bất cứ điều gì để thỏa mãn nhu cầu cái tuổi trẻ con cuồng dại.Em thích biển lắm! Em thường xuyên nhõng nhẽo đòi tôi đưa ra biển khơi những chập buổi tối để kịp nhìn hoàng hôn rực rỡ. Kỷ niệm đông đảo đêm dài trên biển ám ảnh tôi cả trong số những giấc ngủ. Tôi lưu giữ màu đôi mắt nâu em quan sát đăm chiêu như thả bản thân vào phần nhiều đợt sóng. Em say mê tiếng sóng vỗ vào thành đá đơn độc và giờ đồng hồ lá dừa khô ráo xào xạc trong gió. Em nói: “Đời fan hữu hạn còn biển lớn chẳng bao giờ có ai san phủ mà chết đi. Nó hệt như những mẩu chuyện xưa chưa bao giờ thành kí ức”. Em thường bới nghịch cát rồi vùi tôi xuống chỉ hở loại đầu. Cảm xúc bị vùi bản thân trong cát tất cả khi làm tôi thấy nặng nề thở. Tuy thế tôi cần niềm vui từ em. Chỉ với tôi buộc phải em cố thôi. Em thích cảm giác nằm lâu năm thượt xuống nền cát ẩm để cảm nhận sự phủ quanh của chị em thiên nhiên. Hay kia vốn là việc ướt át trong chủ yếu tâm hồn em? Tôi bắt gặp những xúc cảm xen kẽ lẫn lộn đôi lúc chẳng rõ ràng nổi mình tiếc nuối vì đâu, trầm lặng bởi đâu, rối ren bời gì. Em không mong muốn một cuộc đời đầy tràn lẽ vui vẻ, hân hoan cùng nồng nhiệt. Em có thể chấp nhận được mình không hại hãi, không "chìm" vì bất cứ điều gì. Cuộc sinh sống này diêm dúa thật! Còn em lại ăn nhập với một cuộc đời không cam kết. Em mang đến và đi như một sự mơn trớn phảng phất qua cuộc đời tôi vậy. Em chẳng lúc nào nhắc cùng với tôi chuyện bi đát hay phần nhiều khổ hạnh trong cuộc sống em. Em chỉ cười cợt hàng giờ đồng hồ về những chuyện hài hước, lãng mạn em đọc được, nghe thấy đâu đó. Tôi chẳng tin vào em là 1 trong khoảng trống rỗng hay trọn vẹn lạc quan vào cuộc đời. Em nói yêu cầu sự lắng nghe cùng để mặc cho phần đa phút yên lặng trôi qua. Em khéo giấu đi cảm xúc bên phía trong lắm! Em cất tôi một thực sự kinh hoàng về bệnh lý ung thư ác tính của mình. Cùng rồi tôi biết được có những thứ chỉ trực thuộc về riêng em, một mình em...

Xem thêm: Những Sản Phẩm Trị Thâm Mụn Hiệu Quả Nhất Cho Da Trắng Sáng Đều Màu

Em đi rồi. Tôi vẫn dõi theo em một trong những khoảng khắc của sự tưởng tượng, mơ hồ. Trong chủ yếu giấc mơ của mình, tôi phát hiện giọt nước đôi mắt lăn dài trên má, thấm ướt tóc mai sương. Tôi ko đủ mạnh mẽ, rắn rỏi để quên em. Ban ngày tôi vùi đầu vào các bước của công ty. Đêm mang đến những cảm xúc thật ùa về khó khăn lòng bịt điệm, giấu giếm. Tôi đột nghĩ người ta thường bi tráng thương cùng rơi lệ bởi vì một lẽ dở dang, nhưng bao gồm khi lại lo ngại một tuyến đường có điểm cuối.Với tôi, "Tuổi trẻ giống hệt như một cơn mưa, mặc dầu bị cảm, vẫn mong quay lại, để được ướt thêm một lượt nữa". Niềm hạnh phúc chưa về kịp bịt lấp những khoảng chừng cô đơn, đìu hiu quẽ của đêm dài không em. Cô bé ơi, em ngủ yên giấc nhé!• nhờ cất hộ từ Chu Thị Trang• Truyện ngắn: yên yêuCũng là tuyến phố ấy chút lá rơi ngân nga giai điệu vu vơ. Vẫn là cánh cổng sắt ấy in hằn lớp vỏ han gỉ của thời gian mà nay đã khác rồi.Người ta nói hắn là một trong gã trai si tình, khờ khạo. Nên hắn đang ngóng đợi, vẫn tự ru mình trong số những hoài niệm xa xăm, trường đoản cú vỗ về phần mình bằng loại khái niệm niềm tin, hi vọng và lời hứa hẹn hẹn vô văn tự.Có những buổi chiều, gã long dong quanh tòa nhà ấy, chuyển mắt qua chiếc hàng rào chăng đầy hồng dại với dâm bụt, nhìn chằm chặp vào cái khoảng sân trống vắng vẻ rồi phủ nhận thở dài ngao ngán, con quay đi. Hắn nhớ cô bé bỏng ngày nào vẫn ngồi lê la khoảng sân ấy hóng hắn đến chơi ô ăn quan, chơi bắn dây chun, với để nghe hắn nói những mẩu chuyện không đầu không cuối.Người ta bảo hắn là một trong những thằng bé nhỏ kì lạ vì hắn gồm một tình chúng ta thơ nhỏ bé kì lạ, chẳng chọn ai mà lại lại lựa chọn 1 con bé xíu câm tật nguyền để trung ương sự, phù hợp là bao gồm vấn đề. Tình cảm vốn là vấn đề cực nhọc lý giải, cần yếu đoán trước cùng tính toán, nó bao gồm thể bỏ mặc mọi quy luật súc tích mà khoa học đề ra. Hắn nói: “Người ta câm về phương diện thể hóa học nhưng chổ chính giữa hồn cùng trái tim thì không câm lặng, góc nhìn thì biết nói lên vớ cả”.
*

Một giờ chiều của 10 năm về trước, khi đang tha thẩn đến lớp về ngắm nhìn những nhỏ diều chao liệng trên trời hè vi vu giờ sáo diều, gã bắt gặp mấy đứa trẻ con lớn nhỏ bé lít nhít quây lại đứa thì chửi, đứa thì giúi đầu cùng đẩy một con nhỏ nhắn đi. Con bé nhỏ không biết phòng cự, ánh mắt bất lực quan sát chúng nó. Trông con bé xíu kìa, quần áo lướt thướt thảm thương, khuôn khía cạnh nhọ nhem theo phong cách con nhà không được âu yếm dạy dỗ cẩn thận. Sao con bé bỏng im lặng thế, nói gì đi chứ sao lại để chúng nó nạt thế kia, chí ít phải ghi nhận khóc để nạp năng lượng vạ chứ. Máu nhân vật nổi lên, hắn mang đến hét khổng lồ : - Sao chúng mày làm vậy ?Lũ trẻ lờ đi :- Ê, bé câm, lần sau cơ mà giành thiết bị với tao thì… - kể đến đây một đứa bé nhỏ lại dúi nó một cái? Đoạn con quay sang thằng bé: - Nó bị câm chỉ biết nạp năng lượng và đi giành đồ nghịch của fan khác thôi, xấu lắm. Chị em nó thì cướp ông xã của fan khác, còn nó thì bé bỏng tí nhưng mà biết chiếm đồ của người khác, nói rồi một đứa khác đẩy nó một cái ngã nhào . Hắn lúc ấy, ngẩn ngơ lừng chừng nói gì, nhìn bạn bè trẻ đi mất rồi khom người xuống đỡ con nhỏ nhắn kia dạy. Con nhỏ bé nhìn thấy hắn hoan lạc tay vẫn nạm chiến lợi phẩm vừa dành được là một con búp bê trên tay, ê a vài câu, mãi sau mới chịu đứng dậy. Hắn vốn cũng là một đứa trẻ không cha mẹ thiếu sự quan tâm của mẹ, từng bị chúng nó trêu chọc và bắt nạt nên hốt nhiên thấy tự sâu trong tâm có một niềm thấu hiểu dung dị. Hắn lấy chiếc khăn trong cặp, lau mặt cho nhỏ bé, trông con bé nhỏ cũng khoảng tuổi như đứa em gái bé dại ở nhà của hắn, cơ mà anh trai thì phải biết bảo đảm an toàn cho em gái vậy thôi. Ừ, trông con nhỏ xíu cũng đẹp tươi đấy, domain authority trắng hồng, đôi mắt sáng như sao lấp lánh, từng tội lần chần nói . Hắn vệ sinh bàn tay đầy bụi bặm bụi bờ và còn vài lốt máu rớt bởi vì vựa bị cào cấu mang đến con bé bỏng rồi dắt nó đi, con nhỏ nhắn vứt tay hắn ra, như sợ hắn chiếm mất bé búp bê, cách biểu hiện không mấy nhã nhặn. Mà hình như nhà nó cũng vừa mới đây thì phải. Loáng thấy một bóng người đi trên chiếc xe đạp cà tàng, phía hai bên hông xe chất đầy giấy vụn với đống phế truất liệu hỏng, hắn nhận ra đó là cô bán đồng nát vẫn trở về qua ngõ. Con nhỏ bé mắt sáng sủa lên, trở phải nhanh nhẹn, nhảy như chân sáo đi về phía chiếc xe đạp còn con quay mấy vòng. Hôm nay cái xe dường như nặng hơn phần nhiều hôm, nó đi lại gần thấy được cô áo đầm đìa mồ hôi, tần ngần tháo chiếc khăn bịt mặt ra nhìn nhỏ gái chăm lo rồi, cù sang nhìn nó: - con cháu là? Con nhỏ nhắn nhà cô lại nghịch ngớ ngẩn gì rồi đề nghị không?- không đâu vào đâu cô ạ, em nó vừa bị lũ trẻ vào xóm bắt nạt và đánh vì chưng giành đồ đùa với bọn chúng nó, lần sau cô đừng cho em ra ngoài nhiều.- con cháu ngoan quá! Cảm ơn cháu. Hắn chăm chú nhìn cô, nghe nói ngay sát 30 mà cuộc sống cay đắng quá, một mình gầy đét cõi nuôi đứa con tật nguyền, gã chồng hờ mất rồi chả còn lại được gì ngoài ra lời cay đắng và độc địa của thiên hạ, rồi sự lo ngại cho đứa con thơ ngây tật nguyền bị kì thị. đều vết rạn nơi khoé mắt sẽ tố cáo đầy đủ trằn trọc với dằn vặt hàng đêm . - Em nó không tồn tại bạn đâu, mỗi khi cô khoá cửa ra vào ấy chứ, mà lại nghĩ cũng tội bắt buộc để nó của phòng mãi được, mà tất cả mấy lần nó tự mở được khoá ra đi ấy. Giá nhưng mà nó được như mấy đứa trẻ thuộc trang lứa.Tiếng ho khan kéo dài nặng nhọc như đè lên trong không khí nỗi ám hình ảnh vô hình. Trời đã chiều, hắn đồng ý chào cô rồi ra về, quay trở lại cười tươi, giơ tay vẫy kính chào con nhỏ nhắn câm, mắt tròn xoe chú ý nó, giơ tay lên khua khua điệu cỗ như một đứa con trẻ năm tuổi
*

Từ bé, hắn là 1 thằng con trai nhạy cảm biết nghĩ về về gia đình. Hắn đọc cả đa số giọt nước mắt của thân phụ rơi vào lòng hằng ngày xuân thắp nén nhang lên bàn thờ của mẹ, hiểu cả rất nhiều trằn trọc hàng đêm của ông ấy. Hắn nhìn cuộc sống thường ngày bằng một trái tim biết yêu thương.Mấy lần sau, hắn vô tình trải qua nhà con bé bỏng câm, thấy nó bị nhốt trong nhà, gửi cánh tay ra khỏi cổng sắt, bàn chân dướn lên như ước cứu một sự giúp đỡ, trông nó như 1 cánh chim khát trường đoản cú do, khát dòng cuộc sống phía bên ngoài khung cửa sắt. Hắn cách lại, giúi vào tay nó một cố kỉnh dây chun, chiến lợi phẩm chiều nay hắn giành được. Con nhỏ nhắn tròn xoe mắt lần nay chú ý hắn cười thật tươi, ê a cảm ơn. Hắn thấy con nhỏ nhắn cũng không khó khăn bảo lắm đâu, nhìn nó đùa ngoan ngoãn với đám đồ đùa cũng dễ thương và đáng yêu đấy chứ! Rồi một vài ba lần nữa, hắn qua đó, thấy cánh tay con bé bỏng giơ ra vẫy chào, cánh tay vùng vẫy muốn thoát khỏi cánh cổng giam cầm nó với khung trời rộng quanh đó kia, cánh tay hy vọng bỏ chiếc vỏ kì thị để hoà nhập với nhân loại xung quanh đầy color sắc, hắn lại gửi mắt qua song cửa. Con bé nhìn thấy người bạn tự dưng vui vẻ lạ thường, khép nép với biết điều không quậy phá nữa. Hắn dạy con nhỏ nhắn chơi ô ăn uống quan, chơi bắn bi phun dây nịt, chơi xếp hình. Hắn làm tặng kèm con nhỏ bé mấy dòng chong chóng và để lên trên bãi cỏ xanh, nó tít đôi mắt cười quan sát chúng cù vù vù trong gió. Con nhỏ bé bướng bỉnh nghịch ngợm, có nhiều khi làm hắn phạt bực ước ao hét lên nhưng nhìn nó mỉm cười chẳng gọi sao hắn hết bực mình. Hắn phát âm được trong đôi mắt nó phần đông suy nghĩ. Phải, còn nếu không nói được con fan ta có hàng trăm ngàn ngàn phương pháp khác để biểu đạt những gì mình nghĩ cho tất cả những người khác biết. Khi nó hờn, nó sẽ bặm môi, lúc tức giận, hai bé mắt của nó giương to không còn cỡ, tay ngọ nguyậy không yên ổn còn thời gian vui nó sẽ cười tít mắt. Đơn giản thôi !Ngày tháng trôi đi trong số những niềm vui thơ bé, trong góc nhìn cười của trẻ con thơ lấp lánh bình yên. Có ai lại như hắn rước hết ai oán vui vai trung phong sự đề cập hết tuốt choài tuột kể cho một con bé nhỏ câm trường đoản cú chuyện bị điểm kém, bị đồng đội trêu trọc, chuyện chi ảm đạm đều được bộc bạch hết. Hắn đề cập cốt chỉ để cảm thấy có tín đồ bên cạnh, biết rằng mình không lạc lõng. Những lần ấy, con bé câm chỉ yên lặng, nghe hắn nói, lần chần nó đọc gì không nhưng cũng có thể có đôi lúc gật gật thỉnh thoảng trong đôi mắt nó bao gồm một nỗi bi ai màu nâu.Ngày con bé nhỏ đi học xa, hắn biết tin tự nhiên thấy buồn, đáng ra hắn phải vui vị cô được biết đến ánh sáng sủa của trí thức được cắp sách đi học như bao fan khác, được hoà nhập nhưng điều đó đồng nghĩa với việc cô buộc phải xa hắn mà trù trừ là bao lâu nữa. Hắn ngẫu nhiên ghét cái dự án ấy chỉ vì chưng nó mà lại hắn không hề người để trung ương sự nữa. Dự án hỗ trợ dạy trẻ nhỏ câm điếc hoà nhập với xã hội về vị trí cô nhỏ bé ở, vắt là từ bỏ nay đôi tay ấy đã mất phải vùng vẫy nhằm thoát thoát ra khỏi cánh cửa ngõ ấy nữa. Lần trước tiên người ta thấy cô nhỏ xíu tự mở ô cửa sắt giam cầm bao bấy lâu cùng mẹ bước ra ngoài đi kiếm một chân mây mới. Ngày đưa cô bé nhỏ đi, bà mẹ cô gọi hắn đến, hắn tự nhiên thấy cái gì nghẹn ngào trong trái tim mà một thằng con trai 15 tuổi ngần ngừ gọi nó là chiếc gì, hắn sẵn sàng một món quà mang lại cô đó là một trong những hộp chong chóng đầy color sắc, vị hắn muốn mỗi lúc gió thổi chong giường quay tròn, cô bé nhỏ sẽ cười, chỉ vậy thôi. Cô nhỏ bé cầm món quà, ê a cảm ơn, mắt cười tít quyến luyến nhìn hắn rồi cù đi, thiên nhiên lúc hắn đi rồi được mấy bước, cô nhỏ bé chạy lại hôn chụt vào má hắn một chiếc rồi ngượng ngùng chạy đi mất. Hắn bất thần đỏ mặt, tất cả chút gì đó nhè nhẹ vu vơ len lỏi trong tâm rât ngọt với êm đềm.Hắn thấy ghi nhớ cô bé, biết lúc nào mới được gặp lại, với 1 người thông thường đi xa đã cực nhọc liên lạc huống chi một fan như cô đo đắn nói, chưa biết đọc biết viết gì hết. Tuy nhiên, từ sâu thẳm con tim, hắn vấn tin vào trong 1 ngày làm sao đó.Vì hắn biết cô bé xíu sẽ biết rằng ở một nơi nào đó, có mọt người chúng ta ấu thơ luôn bên cô cùng nhớ về cô.Mấy năm rồi, hắn vẫn tin và chờ lâu như thế. Hắn chờ đợi chút tin tức đơn lẻ từ mấy bà tốt tám về hai mẹ con cô bé xíu giờ ra sao, chắc có lẽ rằng giờ này định mệnh đã thay đổi hai bà bầu con vẫn khác. Rồi hắn gối đầu suy nghĩ về đông đảo kỉ niệm ngày xưa, nhớ ánh mắt cô nhỏ bé im lặng nghe hắn luyên thuyên đề cập chuyện, nhớ đôi môi hờn giỗi và loại hôn khôn cùng vội lúc phân chia xa. Nhớ, nhớ lắm. Gồm hôm hắn nghe loáng thoáng người ta bảo, chị em cô bé xuống đó vào làm cho nấu nạp năng lượng trong một viện dưỡng lão làm sao đó, cô nhỏ bé được đi học trong trường giành cho học sinh câm điếc và gồm chút tiến bộ. Hắn ngơi nghỉ nhà, tự cài sách, xem tivi fan ta dạy dỗ về tiếp xúc bằng ngữ điệu cử chỉ nhằm một ngày làm sao đó nói theo cách khác chuyện cùng với cô một biện pháp thật sự chứ chưa hẳn qua ánh nhìn nữa. Hắn thấy mình viển vông với phì cười. Nhị mươi tuổi, hắn có mối tình đầu với con bạn sinh viên thuộc lớp đại học cô gái xinh xắn đảm trách nhưng những lần hắn nói, cô đều không muốn lắng nghe nhưng chỉ ao ước được mến thương như một bà hoàng bắt người khác đề xuất cung phụng. Hắn mệt mỏi và đầy đủ lúc cự cãi lại nhớ mang đến cô bé bỏng khi xưa.Một ngày nọ, hắn về quê, cố kỉnh tình đi bộ về bên qua loại ngõ xưa ấy con đường dài thêm gấp hai để chỉ search thấy một điều gì đấy thân thuộc với bình yên. Càng to những suy xét và nỗi buồn càng dày lên, hắn lầm lội trong đụn rác của chính mình mà không tìm được ai nhằm giải thoát. Hắn lưu giữ cô bé ấy, và tự hỏi đo đắn giờ cô đã ở phương trời nào, đột mìm mỉm cười vu vơ với hắn đi. Rồi hắn suýt té ngửa khi thấy được một cô gái cao nghều xinh xắn vẫn quét cổng, bàn tay miết vào một trong những làn rêu mặt khung cửa, đôi môi chúm chím thổi mọi hạt vết mờ do bụi bay, hai con mắt biết mỉm cười đang nhấp nháy. Hắn thấy tim mình đập rộn ràng, bước thât chậm rãi để tiến gần từng chút một để nhìn vào khuôn khía cạnh ấy, rõ nét từng bỏ ra tiết. Tình cờ hắn thấy tim bản thân khựng lại, bao gồm cái gì nghẹn ứ đọng trong cổ họng, hắn thốt ra thật khẽ cơ mà thật rõ ràng: “Hương!”Cô nhỏ nhắn thấy một hình bóng quen thuộc, nghe thấy giờ đồng hồ nói, xoay lại, nhìn chăm bẳm vào ánh mắt đang nhìn mình, mìm cười với tự chỉ vào mình. Phút bỡ ngỡ ban đầu, họ nhận thấy nhau, hắn định ôm chầm mang cô nhỏ bé mà đột nhớ ra là tiếng cả hai đã lớn. Hai fan họ bắt đầu câu chuyện sau thoáng bất ngờ bằng ngữ điệu cử chỉ và hồ hết tiếng ê a. Hương êm ả và xinh đẹp, càng khủng càng duyên dáng, duy chỉ có nụ cười tít đôi mắt như một đứa trẻ không thể thay đổi. Hầu như ngày ấy hắn như được gặp lại chính mình thời trước được kể lại những mẩu truyện đời của mìh, sau bao năm hội ngộ. Hắn bất ngờ khi mùi hương biết viết, họ thảo luận với nhau qua hầu như mẩu giấy lưu giữ màu vàng xinh xinh và phần đa sms nhỏ.Và rồi điều gì đến cũng trở nên đến cũng tương tự hoa đề nghị nở và chim phải biết bay về vùng xa . Một trong những buổi tối, hắn nhớ Hương cùng nhắn cho cô một chiếc tin: “I love you”. Không có reply, hắn hồi hộp mang đến nao lòng hơn cả lần đầu tỏ tình.Rồi một vài ngày nữa, không thấy hương thơm nói gì, hắn ban đầu suy nghĩ, chắc hẳn rằng Hương vẫn có tín đồ yêu, cho dù sao hắn vẫn ao ước nói cùng với Hưong điều này .